...☼º¯∙.♂_Chia Sẻ Ước Mơ. Nâng Tầm Tri Thức. Thư Giãn Tâm Hồn. Đó Chính Là Forum A15_♀.∙¯º☼...
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Sẽ có thiên thần thay anh yêu em - Chương 14

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin.Minh Chủ Forum A15
Admin.Minh Chủ Forum A15
avatar

Tổng số bài gửi : 171
Points : 26570
Cảm ơn : 60
Join date : 30/08/2010
Age : 23
Đến từ : Thiên Đường

Bài gửiTiêu đề: Sẽ có thiên thần thay anh yêu em - Chương 14   Sat Oct 02, 2010 8:16 pm

Một đêm cuối thu.

Ra khỏi cửa Lăng Ba vườn trường Thánh Du là một con đường rộng rãi thoáng mát. Đèn hai bên đường đã được bật sáng, phía Nam con đường có rất nhiều cửa hàng, đèn đuốc trên các bảng hiệu lung linh rực rỡ trong đêm tối.

Phía Bắc con đường là Đông Hồ.

Ánh trăng nhẹ nhàng rải khắp mặt hồ gợn sóng, vô số ngọn đèn đường chiếu xuống mặt nước, giống như vô số những ánh sao sáng lấp lánh.

Gió đêm nhè nhẹ lướt trên mặt hồ.

Uy Quả Quả như đang bị một lời nguyền cực mạnh ếm vào người.

Ánh mắt cô nhìn đăm đăm không chớp, đờ đẫn đứng bên Đông Hồ có đến mười mấy phút. Cho đến lúc Thành Viện đến bên vỗ vỗ vào vai cô, cô mới “a” một tiếng giật mình sực tỉnh.

Uy Quả Quả đã tưởng tượng ra rất nhiều rất nhiều kịch bản liên quan đến chuyện Doãn Đường Diêu sẽ mừng sinh nhật Tiểu Mễ như thế nào, nhưng cô chưa hề nghĩ tới cảnh tượng như thế này bao giờ.

Ánh nến.

Ánh nến nhẹ nhàng lay động.

Vô số những ánh nến lung linh.

Vào mùa hạ, để thuận tiện cho học sinh trường Thánh Du bơi lội và hóng mát, người ta đã cho dựng bàn đá bên Đông Hồ, một chiếc bàn đá mặt vuông to khoảng mười mấy mét vuông, từ đó nhìn ra tứ phía có thể thấy một cây cầu nhỏ quanh co uốn theo hồ. Trên mặt bàn đá lúc này tràn ngập những ngọn nến, ánh nến ấm áp, lóng lánh trong đêm, lung linh chiếu khắp mặt hồ.

Gió đêm nhè nhẹ dìu dịu.

Ánh nến lấp lánh lung linh.

Ánh sáng nến ven hồ và những đốm sao sáng trên trời liền nhau thành một dải, lại còn có thêm ánh đèn đường, vô số những đốm sáng lấp lánh, mờ mờ ảo ảo, lung linh nhạt nhạt từ mặt hồ lóng lánh chiếu đến mặt đất lóng lánh, rọi vào không gian.

Trên sân khấu bằng đá có một chiếc bàn đá.

Trên chiếc bàn bằng đá đặt một chiếc bánh gatô trái cây đẹp tuyệt.

Trên sân khấu đó có mấy chiếc đôn nhỏ bằng đá.

Trong ánh sáng của hàng vạn ngọn nến bao quanh, Thành Viện dẫn Uy Quả Quả nãy giờ vẫn ngây người bước đến.

Doãn Đường Diêu đã đến rồi.

Trong sắc đêm, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tóc chẳng biết tự bao giờ đã nhuộm lại màu đen, vì Tiểu Mễ vẫn chưa đến, anh tỏ ra hơi cô độc và trầm mặc, nhưng trên gương mặt lại toát ra vẻ điển trai kỳ lạ.

Uy Quả Quả vẫn cảm thấy ngoài mái tóc ra, Doãn Đường Diêu còn có những điểm khác hẳn với thường ngày, nhưng cụ thể thế nào thì không nói ra được, chỉ có nước giương mắt lên nhìn anh mà thôi.

Dì Thành cũng đến rồi.

Dì mặc một bộ y phục thật dày ngồi trên xe lăn, thần thái rất điềm tĩnh ôn hòa, Bùi Ưu đi bên cạnh để chăm sóc, nhỏ nhẹ nói chuyện với dì, hỏi dì vài câu về tình hình sức khỏe. Thành Viện chỉ đứng bên cạnh lắng nghe.

Trời dần tối.

Tiểu Mễ vẫn chưa đến.

Ánh nến lay động chiếu khắp sân khấu.

Uy Quả Quả cảm thấy hơi bồn chồn bất an, thật là, Tiểu Mễ đang làm cái gì vậy. Cô lo lắng nhìn về phía Doãn Đường Diêu, sợ anh ta sẽ nổi giận với Tiểu Mễ.

Nhưng ngược lại,

Doãn Đường Diêu chỉ yên lặng đứng trên sân khấu bên mặt hồ, trong bóng đêm, áo sơ mi trắng trên người anh như một vệt sáng yếu ớt. Không tức giận, cũng không phát điên, chỉ yên lặng đợi Tiểu Mễ.

Có tiếng nhạc vẳng tới từ cửa hàng bên kia đường.

Bài hát đó hình như là bài hát chủ cửa hàng đặc biệt yêu thích, cứ lặp đi lặp lại mãi, trong đêm tối tĩnh mịch, giọng hát rõ ràng như đang ở ngay bên tai.

“… Lãng quên bao lâu rồi

Chưa được nghe em nói với anh

Về câu chuyện em yêu thích nhất

Anh đã suy nghĩ rất lâu

Và bắt đầu lo lắng

Có phải anh đã làm điều gì sai?



Em khóc nói với anh rằng

Truyện cổ tích chỉ là trò lừa gạt

Anh không thể là hoàng tử của em

…”


Doãn Đường Diêu lặng lẽ đứng đó, quay lưng về phía mọi người. Ánh trăng tỏa sáng bóng hình anh cao lớn cô độc, hình như anh đã đợi rất lâu rồi, bởi vì đã sớm chờ đợi rất lâu cho nên mới không để ý đến chuyện phải chờ đợi thêm nữa.

Không biết đến lúc nào.

Hình bóng Doãn Đường như bị điều gì đó lay động, ánh trăng nhàn nhạt, ánh nến chiếu sáng óng ánh, anh quay người về phía cửa Lăng Ba (chậc, không biết cửa này dịch thế nào đây =,=), dõi nhìn về phía đó, một nụ cười sáng rỡ như ánh sao xuất hiện trên môi anh.

Bùi Ưu cũng nhìn về phía đó.

Cửa Lăng Ba, một cô gái mặc một chiếc váy dài màu trắng, mép váy nhè nhẹ bay trong gió đêm.

Trên đường có một chiếc xe vụt qua.

Cô gái đứng bên đường, mái tóc ngắn mềm mượt như tơ tỏa ánh sáng dịu dàng dưới những ngọn đèn đường, da thịt mỏng manh, đôi môi nhàn nhạt. Cô nhìn về phía Đông Hồ. Những ánh nến lấp lánh khiến ánh mắt cô cũng sáng lên như những đốm sao trên trời. Mép váy thuần trắng đang nhảy múa, cô giống như một tinh linh màu trắng trong đêm.

Nhạc từ cửa hàng ven đường vẳng đến.

“… Em khóc nói với anh rằng,

Truyện cổ tích chỉ là trò lừa gạt

Anh không thể là hoàng tử của em



Có thể em sẽ không hiểu

Từ khi em nói yêu anh

Bầu trời của anh ngàn vạn ngôi sao đều tỏa sáng…”




“Tiểu Mễ!”

Uy Quả Quả phấn khích nhảy cẫng lên bên bờ Đông Hồ ánh sao rợp trời, ánh nến ngợp trời vẫy tay với Tiểu Mễ.

Màu đêm tuyệt đẹp.

Mặt hồ thoáng lướt qua cơn gió nhẹ, ánh trăng thuần khiết trong màn đêm, trên chiếc bàn đá gấp khúc sáng lên vô số ánh nến.

Ánh nến nhè nhẹ lay động.

“Chúc bạn sinh nhật vui vẻ ~ Chúc bạn sinh nhật vui vẻ ~ Chúc bạn ~ sinh~ nhật~ vui vẻ ~ Chúc bạn sinh nhật vui vẻ!”

Uy Quả Quả, Thành Viện và Bùi Ưu vỗ tay hát.

Doãn Đường Diêu nâng chiếc bánh sinh nhật trên cắm đầy nến lên, đưa đến trước mặt Tiểu Mễ, anh không hát, chỉ là nhìn cô thật sâu thật chăm chú, ánh sáng của những ngọn nến chiếu lấp lánh trong đáy mắt anh.

Dì Thành ngồi trong xe lăn mỉm cười.

Tiểu Mễ chu môi thổi tắt nến.

Mọi người hoan hô, Uy Quả Quả không chờ đợi nổi bắt Tiểu Mễ phải cắt bánh sinh nhật. Tiểu Mễ cắt bánh chia thành từng phần cho mỗi người, Uy Quả Quả sau khi nếm thử hét lên khen ngon, tiếp thêm hai lần bánh mới ngồi xuống ghế thở một hơi đầy thỏa mãn.

“Tiểu Mễ, sao cậu đến trễ thế?” Uy Quả Quả hiếu kỳ hỏi, “Bọn tớ đợi cậu có đến hơn nửa tiếng đồng hồ rồi đấy!”

Đang cắt bánh sinh nhật, nghe cô hỏi thế, lưng Tiểu Mễ đột nhiên có phần cứng lạnh.

Bùi Ưu nhìn Tiểu Mễ. Trong ánh nến nhìn không rõ, nhưng trộm nhìn cũng có thể thấy rõ khóe mắt cô vẫn còn vệt nước mắt chưa kịp khô. Tim anh đau nhói, tự nhiên nhớ ra, đây chắc là sinh nhật đầu tiên cô phải trải qua một mình kể từ sau khi Dực chết.

“Tôi nói với cô ấy là giờ này.” Doãn Đường Diêu bước đến, ôm vai Tiểu Mễ, nói với mọi người. “Cho nên thật ra cô ấy đến rất đúng giờ.”

Tiểu Mễ hơi ngây người ra.

Doãn Đường Diêu ôm chặt vai cô, sau đó đẩy cô ra, đón lấy con dao trên tay cô giúp cô cắt bánh.

“Tại sao thế?” Uy Quả Quả mở to mắt, “Tại sao lại phải để Tiểu Mễ đến trễ quá lâu như vậy?”

“…”

Con dao cắt bánh khựng lại giữa chừng.

“Vì thế này Diêu mới có đủ thời gian để chuẩn bị chứ.” Bùi Ưu cười chọc. “Các bạn không biết đấy thôi, tiệc sinh nhật này Diêu rất căng thẳng. Tuy là chuẩn bị rất lâu rồi nhưng cậu ấy vẫn lo không kịp tự tay thắp sáng từng ngọn nến, nên mới để Tiểu Mễ đến trễ như thế, tránh xảy ra sai sót.”

Thành Viện nhìn Bùi Ưu.

Anh đang sờ sờ mũi, nét cười rất tự nhiên.

“Ai da!” Uy Quả Quả bật một tiếng kinh ngạc, “Doãn Đường Diêu đúng là rất tốt rất tốt với Tiểu Mễ!”

“Em mới biết hả?” Bùi Ưu mỉm cười.

“Đương nhiên là em biết lâu rồi.” Uy Quả Quả không chịu thua, nói, “Chỉ là… a, đúng rồi! Trời ơi! Vậy chắc là món quà sinh nhật Doãn Đường Diêu chuẩn bị cho Tiểu Mễ còn vô cùng vô cùng tuyệt vời hơn, đúng không?”

Dưới sự thúc giục nôn nóng của Uy Quả Quả, tiến trình của buổi tiệc sinh nhật rất nhanh tiến đến màn tặng quà. Người đầu tiên tặng quà đương nhiên là Uy Quả Quả rồi, cô tặng Tiểu Mễ một chiếc khăn lụa màu trắng rất đẹp.

Thành Viện tặng Tiểu Mễ một cây bút máy.

Nhưng dì Thành…

Dì lại lấy ra một chiếc bình sứ, bên trong là rượu nếp lên men, vị ngọt dịu, mùi thơm nồng nồng.

Tiểu Mễ thấy thế liền ngẩn ra một lúc.

Dì Thành vẫn phải nằm viện, sức khỏe còn yếu, tối nay xuất hiện ở đây đã khiến cô lo lắng rồi, đã thế còn tự tay lên men rượu dành tặng cho cô sao?!

“Thích không?” Dì Thành mỉm cười vuốt vuốt mái tóc ngắn của Tiểu Mễ đang quỳ bên xe lăn.

“Thích ạ.”

Tiểu Mễ gật đầu.

Tay dì Thành hơi run run yếu ớt, nhưng nụ cười hiền từ như người mẹ: “Lúc đói bụng, con đập một quả trứng cho vào bát, sau đó đổ ít rượu vào, thêm ít nước sôi, chính là món rượu trứng con thích đấy!”

Tiểu Mễ cắn cắn môi, khóe mắt hoe đỏ.

“Dùng xong rồi nhớ nói với dì nhé, dì sẽ làm thêm cho con nữa, chịu không?” Giọng dì Thành hơi thấp, nhìn Tiểu Mễ, bên bờ hồ trong bóng đêm, dì dịu dàng vuốt mái tóc ngắn mềm mượt của Tiểu Mễ.

“Dạ.”

Tiểu Mễ hít một hơi, nở một nụ cười vui vẻ. Ừ, cô muốn mọi người đêm nay phải thật vui.

Ánh nến trên mặt hồ lung linh chiếu sáng.

Gió đêm thổi tới.

Bùi Ưu sờ sờ mũi, nụ cười có phần gượng gạo, anh ngỏ ý xin lỗi Tiểu Mễ: “Xin lỗi em, anh quên mua quà tặng em mất rồi…”

Uy Quả Quả trợn mắt nhìn anh: “Hả?”

Tiểu Mễ cũng ngẩn người ra một lúc, sau đó cười, không ngờ một người tỉ mỉ như anh cũng có lúc quên mất chuyện gì đó. Nhìn bộ dạng anh lúng túng, cô liền vội vã lắc đầu, cười nói:

“Không sao đâu mà.”

“Này! Đây đâu phải tác phong của anh!” Uy Quả Quả nghi ngờ nói. “Trước kia cho dù là chuyện nhỏ đến cỡ nào, đến như chuyện Tiểu Mễ ăn tiêu chứ không ăn ớt anh đều nhớ rõ, sao giờ có thể…”

Bùi Ưu vừa xin lỗi rối rít vừa nhìn về phía Tiểu Mễ mặc bộ váy trắng dài đứng giữa ánh nến lung linh, cô đang cười, đôi mắt cong tròn như mặt trăng. Anh cười nhẹ cúi thấp đầu, không ai có thể thấy được ánh mắt anh đang biểu hiện những gì.

Thành Viện cũng không nhìn thấy.

Vậy nên cô cũng thấy rất hiếu kỳ, tròn mắt nhìn anh hồi lâu.

Trong màn đêm ngàn ngôi sao tỏa sáng.

Mặt nước hồ bị gió đêm nhẹ nhàng lay động, ánh nến lung linh trên những gợn sóng, những đốm nến sáng, những đốm sao sáng, ánh sáng những ngọn đèn đường cũng rọi xuống làn nước, sáng rực óng ánh như vô số những viên đá quý lấp lánh.

“Doãn Đường Diêu!”

“Doãn Đường Diêu!”

Trên sân khấu sáng rực ánh nến, Uy Quả Quả hào hứng vỗ tay gọi lớn, cuối cùng cũng đến sự xuất hiện của nam nhân vật chính gây xúc động lòng người rồi, woa, sẽ có điều ngạc nhiên kỳ diệu nào đây?

Ánh trăng mờ ảo.

Trong ánh trăng, chiếc áo sơ mi trắng Doãn Đường Diêu mặc như có chút ánh sáng cô tịch. Nghe tiếng gọi của Uy Quả Quả, anh quay đầu lại nhìn Tiểu Mễ đang đứng bên cạnh.

Tiểu Mễ cũng đúng lúc đó quay nhìn anh.

Thế là…

Ánh mắt anh và cô gặp nhau trong gió đêm của tiết trời cuối thu.

Doãn Đường Diêu mặc áo sơ mi trắng, Tiểu Mễ mặc váy trắng, anh nhìn cô, cô nhìn anh, ánh nến rọi lấp lánh xuống mặt nước hồ, một bức họa đẹp tuyệt duy nhất như vậy, dường như mọi ánh sao trên trời đều tỏa sáng lấp lánh quanh hai người.

Trong tay Doãn Đường Diêu cũng có ngôi sao lấp lánh.

Ngôi sao nho nhỏ, nho nhỏ, sáng rực, tỏa ánh sáng trong lòng bàn tay anh.

Anh nhìn cô chăm chú, sâu sâu.

Đưa ngôi sao sáng lấp lánh đó ra trước mặt Tiểu Mễ.

Trong không gian có vô số những ngôi sao.

Sao sáng lấp lánh .

Ngôi sao trong tay anh sáng đến mê người, lấp lánh lấp lánh, sáng rực rọi vào trong mắt cô. Cô ngây người ngẩng đầu lên, viên kim cương trên mũi anh không còn nữa, chỉ còn lại một vết sẹo nho nhỏ ở đó. Viên kim cương nho nhỏ đang nằm trong lòng bàn tay anh, đính trên một chiếc nhẫn nho nhỏ.

Bùi Ưu nhận ra viên kim cương đó.

Diêu rất thích nó, cảm thấy nó rất đẹp, nên mới đính nó lên trên mũi. Nói theo cách của cậu ấy thì, như thế chỉ cần liếc mắt nhìn xuống dưới là có thể nhìn thấy ngay.

Diêu đã từng kể anh nghe câu chuyện về viên kim cương đó.

Đó là mấy năm về trước, cậu ta tình cờ phát hiện ra một chiếc nhẫn kim cương nho nhỏ. Mẹ nói với cậu, đó là món quà đầu tiên khi còn yêu nhau ba cậu đã tặng cho mẹ cậu, về sau lúc kết hôn ba cậu đã dùng viên kim cương lớn hơn để thay thế nó. Mẹ đã tặng chiếc nhẫn kim cương đó lại cho cậu, ngón tay cậu lúc ấy nhỏ quá không đeo vừa nên đã lấy viên kim cương ra, đính nó lên mũi.

Rất nhiều người cười nhạo viên kim cương trên mũi cậu quá xấu không nên giữ lại làm gì.

Không ai biết rằng, Diêu thật sự rất thích viên kim cương đó.

Viên kim cương đính trên chiếc nhẫn óng ánh, sáng lên trong ánh nến, sáng lên trong ánh sao, ánh sáng nho nhỏ đó sáng đến nỗi khiến trái tim Tiểu Mễ thít chặt lại đau đớn.

Doãn Đường Diêu chăm chú nhìn cô.

Giọng anh rất trầm, nhưng nương theo gió đêm vẳng rất rõ đến tai từng người đứng trên sân khấu.

“Lấy anh nhé, được không?”

Anh nói với cô.

Đêm yên tĩnh, thế giới sáng rỡ như thế, trong màn đêm có vô số những ngôi sao lấp lánh, mặt hồ phản chiếu vô số ánh nến, trên đường xe cộ phóng qua như bay, đèn đường xanh đỏ rực rỡ như ảo mộng.

Uy Quả Quả kinh ngạc há hốc mồm.

Bùi Ưu nhẹ mỉm cười, anh quay đầu lại nhìn từng đợt sóng nhấp nhô trên mặt hồ.

Ánh mắt Thành Viện nhìn lướt qua Doãn Đường Diêu, lướt qua Tiểu Mễ đang đờ đẫn đứng đó, lướt qua Bùi Ưu với nét cười trên khóe môi, cô hạ mắt nhìn xuống.

Dì Thành ngồi trên xe lăn, ánh sao trên trời tỏa sáng trên người dì khiến dì như biến thành trong suốt.

Trên mặt nước tầng tầng lớp lớp những ánh sao và ánh nến.

Sóng nhẹ nhàng cuộn lên từng đợt.

Từng đợt từng đợt cuộn lên.

Tiểu Mễ thẫn thờ nhìn Doãn Đường Diêu đang đứng trước mặt cô, môi cô bàng bạc, chiếc váy trắng nhè nhẹ bay tung như cánh hoa trắng bị cơn mưa phùn thổi rơi lả tả.

Chiếc nhẫn kim cương tỏa sáng giữa anh và cô.

“Lấy anh nhé, được không?”

Doãn Đường Diêu nhìn chăm chăm cô, hỏi lại lần nữa.

Cô đờ đẫn thẫn thờ, cổ họng không phát ra nổi âm thanh nào.

Sắc đêm yên tĩnh.

Nước hồ nhè nhẹ gợn sóng.

Đáy mắt Doãn Đường Diêu như có một ngọn lửa cuồng nhiệt, anh nhìn cô thật lâu thật sâu. Nhưng cô rất lâu rất lâu chẳng có câu trả lời, khiến bàn tay anh dần dần biến thành lạnh cóng.

Tim lại ùa tới một cơn đau.

Sắc máu trên môi anh biến mất.

Chỉ vì muốn giữ cô lại, sợ gì chuyện trong tim cô không có anh, nhưng chỉ cần cô ở bên anh đã rất tốt rồi.

Đêm tịch mịch.

Trong ánh mắt cô ánh lên vẻ hoảng loạn và bất lực: “… Tại sao?”

Doãn Đường Diêu lãnh đạm nhếch môi mỉm cười, đôi môi hơi tái: “Vì… như thế anh sẽ thấy rất vui.” Cô đã từng nói, chỉ cần khiến anh vui, chỉ cần khiến anh thấy hạnh phúc, việc gì cô cũng sẽ làm. Bây giờ, cô có còn nhớ câu nói đó không?

Tiểu Mễ nhìn anh.

Ánh mắt cô như xuyên thấu qua người anh, giống như đang nhìn một người nào đó không tồn tại, ánh mắt có chút sợ hãi, ánh mắt ấy khiến Doãn Đường Diêu càng thấy tim mình nhói đau hơn.

Hồi lâu.

“Anh… sẽ vui chứ?”

Cô nhẹ nhàng hỏi.

Môi Doãn Đường Diêu xuất hiện sắc tím nhợt nhạt, nhưng lưng lại cứng thẳng hơn bao giờ hết: “Có, anh sẽ rất vui, rất vui.”

Bài hát bên kia đường lại vọng đến, lặp đi lặp lại:

“… Em khóc nói với anh rằng,

Truyện cổ tích chỉ là trò lừa gạt

Anh không thể là hoàng tử của em

Có thể em sẽ không hiểu

Từ khi em nói yêu anh

Bầu trời của anh ngàn vạn ngôi sao đều tỏa sáng…”



“Anh nguyện biến thành thiên sứ

Mà em hằng yêu mến trong truyện cổ tích

Dang rộng vòng tay biến thành đôi cánh che chở cho em

Em phải tin

Tin rằng chúng mình sẽ được như trong truyện cổ tích

Hạnh phúc và vui vẻ bên nhau…”




Tiểu Mễ nhìn anh, một nét cười nhẹ nhàng hiện trên môi cô, phớt lên ánh sáng dịu dàng sáng rỡ như ngôi sao trong đêm, cô nhẹ giọng nói:

“Vâng.”

Bên cạnh vang lên tiếng thở phào kinh ngạc của Uy Quả Quả.

Thành Viện cũng ngây người.

Ánh nến trên sân khấu lay động trong màn đêm.

Doãn Đường Diêu ôm cô thật chặt, hơi thở nóng rực của anh bên tai cô, anh ôm cô chặt như thế, tưởng chừng hai tay anh siết chặt như xuyên qua xương tủy cô, tiến vào huyết mạch của cô.

Anh ôm cô thật chặt.

Trong đầu trống rỗng, anh quá vui đến không thở nổi, không chú ý đến trong tim cuộn lên từng đợt từng đợt đau đớn, anh ôm chặt ôm chặt lấy cô, kề sát bên tai cô, giọng anh nóng hực như có lửa:

“Em có biết em vừa chấp nhận điều gì không?”

Cô trong vòng tay anh, nhắm nghiền mắt lại:

“Em biết.”

“Em có biết anh là ai không?” Hai tay Doãn Đường Diêu ôm chặt cô, môi anh tím tái đi, cơn đau dữ dội khiến toàn thân anh hơi run rẩy, nhưng gương mặt anh đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

“Em biết.”

“Gọi tên anh đi…”

“Doãn Đường Diêu…”

“Gọi lại lần nữa!”

“Doãn Đường Diêu…”

Nước mắt từ gò má Tiểu Mễ rơi xuống. Đúng thế, là Doãn Đường Diêu, cô nguyện khiến anh được vui vẻ, nguyện khiến anh sung sướng, nguyện làm bất cứ việc gì khiến anh có được hạnh phúc.

Trái tim lại đang đau như cắt!

Doãn Đường Diêu nhè nhẹ hít hơi.

Anh buông cô ra, nhìn cô thật kỹ. Trong ánh sao đầy trời, anh nhẹ nhàng kéo tay cô, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn lên bàn tay cô, viên kim cương nho nhỏ, trên ngón tay xinh xẻo của cô lóe lên ánh sáng rung động lòng người.

Gió đêm ấm áp lướt qua mặt hồ.

Sân khấu với ánh nến lay động.

Uy Quả Quả nhìn đến thuỗn người ra, bị hai người đang đứng trước mặt làm cho cảm động đến mức thấy vừa ngọt ngào vừa xót xa. Dì Thành ngồi trên xe lăn mỉm cười hiền từ. Thành Viện trầm lặng nhìn Bùi Ưu bên cạnh mình với nụ cười nhẹ như phảng phất có sự cô đơn.

Tiểu Mễ đột nhiên lại đờ đẫn.

Cô ngây người nhìn lòng bàn tay của Doãn Đường Diêu, ở đó, như có phép thuật biến ra một vật nho nhỏ tinh xảo, cô nín thở, khóe mắt lấp loáng ánh lệ.

“Giúp anh đeo vào.”

Môi Doãn Đường Diêu tím ngắt, nhìn chăm chăm cô.

Hàng mi Tiểu Mễ run run, nhẹ nhàng lấy nó ra từ lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng đưa tay lên, đính vào trên cánh mũi anh, thế là, nơi đó vốn đeo một viên kim cương, giờ đã thay đổi.

Ánh trăng lặng lẽ tỏa sáng.

Một thiên sứ nho nhỏ trên cánh mũi anh.

Cánh thiên sứ ánh lên bàng bạc, tung bay trên cánh mũi Doãn Đường Diêu, rọi vào mắt anh cũng có một tia sáng lấp lánh, mặc áo sơ mi trắng, trong mơ hồ, sau lưng anh dường như dần dần xuất hiện một đôi cánh.

Ngón tay cô đờ ra trên mặt anh.

Ánh sáng viên kim cương trên ngón tay cô và ánh sáng của thiên sứ trên cánh mũi anh cùng lấp lánh. Đốm sao lung linh trong đêm tối, ánh nến lay động trên mặt hồ. Đêm đó, ánh sáng chiếu rọi nhân gian.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a15hda.4rumer.com
Admin
Admin.Minh Chủ Forum A15
Admin.Minh Chủ Forum A15
avatar

Tổng số bài gửi : 171
Points : 26570
Cảm ơn : 60
Join date : 30/08/2010
Age : 23
Đến từ : Thiên Đường

Bài gửiTiêu đề: Tiếp ...   Sat Oct 02, 2010 8:17 pm

Đêm đó,

Bùi Ưu ngẩng đầu ngắm màn sao trong đêm, ánh sao cũng trải đều trên chiếc áo sơ mi trắng anh mặc, anh không nhìn Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ nữa, nụ cười trên môi dường như càng lúc càng cô đơn.

Nhưng…

Vì không nhìn nữa…

Anh không phát hiện ra môi Diêu dần dần tím ngắt đến kinh hãi, cũng không phát hiện ra sắc mặt Diêu dần dần trắng bệch ra như đôi cánh trong suốt của thiên thần, càng không phát hiện ra đôi tay Diêu đang ôm chặt Mễ, móng tay cũng tím bầm, tím đến nỗi như sẽ bật máu ra.

Lúc Uy Quả Quả hét lên một tiếng đầy sợ hãi,

Bùi Ưu quay đầu lại.

Doãn Đường Diêu sắc mặt trắng bệch ngã quỵ trên sân khấu, những ngọn nến xung quanh bị gió đêm thổi tắt một khoảng lớn, Tiểu Mễ nhào đến ôm chặt lấy anh.

Mà lúc Ưu vội vàng chạy bổ đến bên anh,

Doãn Đường Diêu nằm trong vòng tay Tiểu Mễ, nhịp tim của anh đã ngừng đập rồi, rất nhẹ, một nhịp đập cũng không có, chỉ có thiên sứ trên cánh mũi anh vẫn lấp lánh sáng.

Cửa hàng phía bên kia đường, chẳng biết mắc chứng gì, một lần lại lần nữa, vẫn phát đi phát lại bài hát đó:

“… Lãng quên bao lâu rồi

Không được nghe em nói với anh

Câu chuyện em yêu thích nhất

Anh đã suy nghĩ rất lâu

Và bắt đầu hoảng sợ

Có phải anh đã làm điều gì sai?

Em khóc nói với anh rằng

Truyện cổ tích chỉ là trò lường gạt

Anh không thể là hoàng tử của em



Có lẽ em sẽ không hiểu

Từ khi em nói yêu anh

Bầu trời của anh ngàn vạn ngôi sao đều tỏa sáng



Anh nguyện biến thành

Thiên sứ em hằng yêu mến trong truyện cổ tích

Dang rộng vòng tay biến thành đôi cánh che chở cho em

Em phải tin

Tin vào kết cục của chúng mình sẽ như truyện cổ tích

Hạnh phúc và vui vẻ bên nhau”




Đêm đã khuya ở bệnh viện Nhân Ái.

Xe cấp cứu thắng “két” một tiếng rồi bật mở, đèn xe sáng chói cả mắt, bác sĩ và các y tá từ cửa lớn gấp gáp chạy ra, cửa sau xe cấp cứu mở toang, băng ca được đưa ra!

Trong bóng đêm hoảng loạn…

“Tránh đường!”

Chiếc băng ca có bánh lăn chạy như bay trên nền đất, các bác sĩ vừa kiểm tra sắc mặt trắng bệch tím tái của bệnh nhân vừa lo lắng đẩy giường chạy nhanh, y tá treo cao bình dịch, bước chân vội vã căng thẳng, khung cảnh vội vã căng thẳng, các bác sĩ chạy trên hành lang trắng toát hun hút ánh đèn sáng nhức mắt, tiếng thở đứt khúc, nhịp tim sợ hãi.

Doãn Đường Diêu yên tĩnh nằm đó.

Hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, cánh tay bên phải trắng nhợt đến tím tái đi, nằm bất động trên băng ca.

Các bác sĩ vội vã vừa chạy vừa hét:

“Tránh đường!”

“Mau tránh đường!”

Mọi người đi trên hành lang đều vội vã dạt ra hai bên.

“Rầm!”

Cửa lại đóng vào nặng nề.

Uy Quả Quả đứng đờ đẫn trước cửa phòng cấp cứu, cô kinh hãi tột độ, chưa từng nghĩ rằng thì ra sinh mệnh con người lại có thể yếu ớt như thế, vậy mà chỉ trong chớp mắt, nhịp tim Doãn Đường Diêu lại dừng lại, phải đưa ngay vào bệnh viện.

Trên đường đi đến bệnh viện, Bùi Ưu và các bác sĩ cấp cứu cố gắng ổn định nhịp tim cho Diêu, làm hô hấp nhân tạo cho anh, tiêm thuốc cho anh. Nhưng Doãn Đường Diêu vẫn nằm yên, giống như đã chết rồi.

Không có nhịp tim…

Chẳng phải là đã chết rồi hay sao?

Uy Quả Quả kinh hãi đến phát run, cô sợ hãi nhìn về phía Tiểu Mễ.

Đèn đỏ được bật lên trên cánh cửa phòng cấp cứu.

Ánh đèn đỏ u ám rọi trên khuôn mặt tái mét của Tiểu Mễ. Cô cũng đang run rẩy, giống như muốn xông vào phòng cấp cứu ngay, lại như không dám, chỉ hai cánh tay ôm chặt đôi vai, run lên từng đợt từng đợt. Dưới ánh đèn đỏ của phòng cấp cứu, sắc mặt cô càng trắng bệch như tờ giấy, dường như còn trắng hơn cả Doãn Đường Diêu đang nằm trên giường bệnh, môi tái mét run run. Chầm chậm, đôi chân cô cũng run lên như không đứng vững nổi, dựa vào cửa phòng cấp cứu, cô dần dần trượt xuống, cánh tay ôm vai co rúm lại lỏng ra, không ngừng run rẩy, cô co rúm lại thành một khối nho nhỏ.

“Tiểu Mễ…”

Uy Quả Quả sợ hãi gọi to, không biết nên an ủi cô thế nào.

Hành lang yên tĩnh.

Một bầu không khí tịch mịch chết chóc.

U ám đến khiến người ta tức thở.

Xuyên qua cửa kính phòng cấp cứu có thể thấy được máy điện tâm đồ đang kêu “tíc – tíc”, trên màn hình vẫn là một đường thẳng không thay đổi.

Bùi Ưu mặt tái nhợt nhào đến.

Trên giường bệnh, Doãn Đường Diêu nhắm nghiền hai mắt, màu môi tím đến đáng sợ, hai tay anh buông lỏng đặt trên giường, không có chút biểu hiện nào của sự sống, chỉ có thiên sứ trên cánh mũi anh tỏa ánh sáng dịu dàng.


Bác sĩ cầm lên máy kích tim.

“Binh!”

Thân người Doãn Đường Diêu nảy giật lên.

“Tăng điện áp!” Bác sĩ vội vã hét.

“Binh!”

Doãn Đường Diêu lại nảy lên, mềm nhũn đổ ập xuống.

“Tăng nữa!”

“Binh…”

Giống một con rối mềm oặt, người Doãn Đường Diêu bị hút lên cao cao, sau đó lại đổ vật xuống. Điện tâm đồ vẫn kêu “tít…”, chỉ là một đường thẳng, không có bất kỳ đường lên xuống nào của nhịp tim.

Ngoài phòng cấp cứu…

Uy Quả Quả ra sức cắn chặt môi, sợ hãi khiến cô không thốt được lời nào, cô không cách nào an ủi Tiểu Mễ, một câu cũng không nói ra nổi.

Tiểu Mễ co rúm người, ôm lấy mình thật chặt, như đang rơi vào một thế giới trống rỗng, chẳng có gì cả, tất cả đều đã biến mất, một thế giới trắng toát vô hồn, có chết đi cũng mãi mãi không thể tỉnh dậy nổi. Không ngừng run rẩy, sắc mặt cô đờ đẫn, màu môi tái nhợt đến phát sợ, giống như vào khoảnh khắc tim Doãn Đường Diêu ngừng đập, cô cũng chết đi ngay lúc đó.

Đầu hành lang phòng cấp cứu bỗng vang lên những bước chân gấp gáp.

Bước chân đó đến gần, dưới ánh đèn nhức mắt, một phụ nữ đang chạy thật nhanh thật vội vã đến, tóc bà bù xù, ánh mắt hoảng loạn mở to, khóe mắt đo đỏ vẫn còn vương ngấn nước mắt chưa khô. Vậy nhưng tuy bị cơn sợ hãi khống chế bản thân, nhưng xem ra bà vẫn đẹp đến nỗi dường như quanh người đều có một lớp khói nhẹ bao phủ.

Nhìn về phía đèn đỏ phòng cấp cứu bật sáng.

Nước mắt rơi ra từ khóe mắt của bà, bà cố gắng để mình bình tĩnh hơn, nắm chặt hai tay, người bà run lên nhè nhẹ.

Đằng sau bà còn có một người đàn ông cao cao, tóc mai người đàn ông đó đã có sợi bạc. Ông đặt tay lên bả vai bà, ra sức nắm chặt, trầm giọng nói:

“Yên tâm, Diêu sẽ không sao đâu.”

Cửa phòng cấp cứu bật mở.

Bùi Ưu sắc mặt trắng bệch đi ra.

Uy Quả Quả, người phụ nữ và người đàn ông cùng nhìn anh, một bầu không khí yên tĩnh chết chóc kỳ dị bao phủ, ba người sợ hãi nhìn anh, không ai dám lên tiếng. Có một sự ám ảnh kinh hoàng dường như đang nhẹ nhàng va vào nhau, thế giới sẽ bị biến mất hoàn toàn.

"Nhịp tim hồi phục rồi."

Bùi Ưu run run trả lời, cho dù đã cố trấn tĩnh nhưng vẫn bị nỗi sợ hãi ban nãy làm cho mình không thể bình tĩnh nổi.

Người phụ nữ loạng choạng khuỵu xuống.

Bùi Ưu vội vã đỡ lấy bà: "Dì Doãn..."

Doãn Triệu Man hít thở thật sâu, người hoàn toàn rã rời, nhưng lại run bần bật, bên gò má gần thái dương lấp loáng những giọt mồ hôi, Bùi Chấn Hoa nhẹ nhàng giữ lấy vai bà, đỡ bà ngồi xuống chiếc ghế dài ngoài hành lang.

Sau đó,

Bùi Ưu quay người lại.

Anh nhìn về phía Tiểu Mễ đang ngồi co rúm trong một góc.

Cô giống như một đứa trẻ lạc đường, chìm sâu vào một thế giới trống rỗng, sắc mặt tái mét, ôm chặt đôi vai, run rẩy một cách vô ý thức, không thể cảm nhận được tất cả mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình. Không khí xung quanh cô dường như cũng chỉ là trắng bệch và run rẩy mà thôi. Lúc Bùi Ưu đến gần cô, cô đột nhiên ngẩng đầu, trừng mắt nhìn anh, trong ánh mắt có một sự tuyệt vọng đến bất chấp tất cả, như một con thúsắp chết sẽ chụp lấy yết hầu của anh.

Bùi Ưu quỳ xuống.

Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Cô hoảng sợ muốn chống cự, giống như cái ôm của anh truyền đến một luồng khí đáng sợ và nguy hiểm. Bùi Ưu dịu dàng ôm cô, để cô đừng sợ hãi nữa, tất cả đều tốt đẹp rồi, Diêu không sao cả, cậu ấy vẫn sống.

*

Trong phòng hồi sức cấp cứu chỉ thắp sáng một ngọn đèn nho nhỏ.

Doãn Đường Diêu trắng bệch nằm trên giường bệnh, ngón tay trong vô thức khẽ nhúc nhích. Sắc đêm đen đặc bên ngoài xuyên qua màn cửa sổ vào phòng, màn hình máy điện tâm đồ hiển hiện những đường gấp khúc lên xuống, "tic - tic - tic" vang lên rất có nhịp điệu.

Tiểu Mễ đờ đẫn ngây dại nhìn anh.

Cô muốn lại gần hơn để nhìn anh, nhưng, giống như vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng, tất cả sức lực đều tiêu tan hết cả, đến tay cũng chẳng nhấc lên nổi.

Viện trưởng Nhậm điều chỉnh tốc độ bình truyền dịch, thấp giọng nói: "Đã tiêm thuốc cho cậu ấy rồi, phải đến trưa mai mới tỉnh dậy được, hơn nữa ở đây đã có chúng tôi chăm sóc cho cậu ấy, mọi người nên về nhà nghỉ ngơi đi."

Doãn Triệu Man ngồi xuống bên giường.

Bà nhìn con trai đang hôn mê, rất lâu rất lâu, chỉnh lại chăn đắp cho con, không quay đầu lại, nói: "Mọi người về đi, tôi ở lại đây."

"Anh ở lại với em."

Bùi Chấn Hoa quan tâm nói.

"Không." Giọng bà rất bình tĩnh. "Nó là con trai tôi, xin mọi người hãy về đi, tôi muốn ở một mình với nó."

Ánh mắt Bùi Chấn Hoa lướt qua một tia u ám, ông nhìn dáng lưng Doãn Triệu Man, một lúc sau, lặng lẽ rời khỏi đó. Viện trưởng Nhậm và Uy Quả Quả cũng theo sau. Bùi Ưu vỗ vỗ vai Tiểu Mễ, Tiểu Mễ đờ đẫn nhìn Doãn Đường Diêu đang nằm trên giường bệnh, cuối cùng quay người ra ngoài với anh.

Hành lang yên tĩnh.

Ánh đèn trắng mờ chiếu lên bức tường trắng toát.

Trên chiếc ghế dài ngoài hành lang.

Tiểu Mễ trầm mặc ngồi đó, lưng cô cứng đến thẳng đờ, không nhúc nhích, giống như một con rối bằng gỗ cứng. Bùi Ưu ngồi xuống bên cạnh, đặt một ly sữa đậu nóng vào lòng bàn tay cô. Ngón tay cô run lẩy bẩy, hai tay vô ý thức nắm chặt ly sữa, nhưng không uống chút nào, chỉ là nắm chặt lấy nó. Hương sữa nhàn nhạt xuyên qua ống hút lan tỏa trong không gian, viên kim cương nhỏ trên tay cô lấp lánh lấp lánh.

Cô không nói lời nào.

Anh cũng không nói lời nào.

Hai người im lặng ngồi trên chiếc ghế dài trên hành lang bệnh viện.

Rất lâu sau.

Sữa đậu đã nguội lạnh.

Bùi Ưu lại đi mua một ly mới thật nóng đặt vào tay cô.

Hai người vẫn không nói gì.

Ánh đèn sáng nhức mắt kéo dài bóng anh và cô trên nền gạch hoa.

Đêm, rất khuya rất khuya.

Cửa phòng hồi sức cấp cứu lóe ra ánh đèn yếu ớt.

Trên chiếc ghế dài ngoài hành lang, Bùi Ưu và Tiểu Mễ vẫn trầm mặc ngồi, cho đến lúc có tiếng bước chân đi đến dừng lại trước mặt hai người.

“Sao? Vẫn chưa về à?”

Viện trưởng Nhậm nhìn hai người, kinh ngạc hỏi.

Bùi Ưu ngẩng đầu, đứng lên, cười nhẹ giải thích: “Muộn thế này rồi, về nhà cũng không ngủ được, chẳng thà ngồi đây còn dễ chịu hơn.”

Viện trưởng Nhậm biết tình nghĩa giữa Bùi Ưu và Doãn Đường Diêu từ nhỏ đến nay, nên ông thở dài gật gật đầu, không khuyên anh về nữa.

“Viện trưởng…?”

“Ừ?”

“Cháu có một câu hỏi…” Bùi Ưu nhíu mày, do dự nói.

“Nói đi.”

Bùi Ưu lại nhìn Tiểu Mễ ngồi trên băng ghế, cô trầm lặng ngồi, như búp bê vải đã bị mất đi linh hồn. Anh không đừng được lại do dự một lúc, nhưng cái điều thắc mắc đáng sợ này đã tồn tại trong đầu anh quá lâu rồi, giống như một đám mây đen lởn vởn mà anh không thể xua đi nổi.

“Phẫu thuật thay tim của Diêu…”

Như bị cái gì quật trúng, hàng mi Tiểu Mễ khe khẽ run, cô ngước mắt lên, đáy mắt u ám mờ mịt nhìn Bùi Ưu.

Gương mặt Viện trưởng Nhậm thoáng lướt qua một vẻ kỳ lạ khó tả.

Bùi Ưu đã chú ý thấy điều đó, anh thấy sợ hãi cùng cực, đang muốn hỏi tiếp nữa thì đúng lúc này, cửa phòng hồi sức cấp cứu mở toang.

Doãn Triệu Man bước ra.

Trên khuôn mặt đẹp đẽ mỹ miều của bà không có chút biểu hiện nào, y phục toàn màu đen khiến bà có một vẻ lạnh lùng và kiên định, dưới khóe mắt có ngấn nước mắt mờ mờ khiến trông như chỉ là ảo giác. Bà liếc mắt về phía Tiểu Mễ đang ngồi trên băng ghế, trong con ngươi bà dường như chỉ nhìn thấy Tiểu Mễ, những người khác hoàn toàn không tồn tại.

Đi thẳng đến.

Bà dừng trước mặt Tiểu Mễ.

Tiểu Mễ đứng dậy.

Doãn Triệu Man đứng trước mặt cô, nhìn cô chằm chằm, trong ánh mắt vừa có sự hận thù lại vừa lạnh lùng.

“Cô đi đi!”

Giọng bà bình tĩnh, không có bất cứ giận dữ nào.

“Về sau, đừng xuất hiện trước mặt Diêu nữa.”

Tiểu Mễ đờ người, ngây dại nhìn bà.

“Nếu không, cô nhất định phải hại chết Diêu trước mặt mình, cô mới cam tâm hả?” Doãn Triệu Man hít hơi sâu, nhưng trong giọng nói đã có phần không ổn định.

“Cháu…” Môi Tiểu Mễ run run.

“Mấy lần nó phát bệnh gần đây đều là do cô, phải không?” Doãn Triệu Man ra sức bóp chặt hai tay, muốn khống chế giọng nói đang chao đảo của mình, nhưng lại không biết đôi môi của chính bà cũng giống như Tiểu Mễ đang run lên không kiềm chế nổi.

Tiểu Mễ toàn thân cứng đờ.

Trong tim có một khoảng trống đen tối đang trào máu rất đau, đang gào khóc, vật vã, khiến cô như vĩnh viễn rơi xuống vực sâu vô đáy.

“Phải…”

Cô nhè nhẹ trả lời như thế.

“Tiểu Mễ…”

Bùi Ưu đau lòng gọi nhỏ.

Viện trưởng Nhậm lắc lắc đầu, thở dài.

Đồng tử Doãn Triệu Man co hẹp lại, trên vẻ mặt mỹ lệ của bà lộ ra nét thù hận càng lúc càng mạnh: “Nếu đã như thế…”

“Chỉ cần cháu rời khỏi đây, anh ấy sẽ không bệnh nữa chứ?”

Trên gương mặt trắng bệch không có một giọt máu nào, Tiểu Mễ nhìn bà, nhãn thần u tối ảm đạm, hai hàng mi run run nhè nhẹ, cô nhỏ nhẹ hỏi.

“Nếu như cháu rời khỏi đây, anh ấy sẽ không bệnh nữa, sẽ vẫn sống tốt… thế thì… cháu sẽ rời khỏi đây, không bao giờ xuất hiện trước mặt anh ấy nữa, cháu sẽ rời khỏi Thánh Du, rời khỏi thành phố này, đi đến một nơi thật xa, thậm chí muốn cháu chết cũng được…”

Vẻ tuyệt vọng nhưng cuồng nhiệt trên gương mặt cô bỗng khiến Doãn Triệu Man đờ đẫn cả người.

Bùi Ưu lặng lẽ quay mặt đi không nhìn cô nữa.

“Được không?”

Tiểu Mễ ngây dại nhìn Viện trưởng Nhậm.

“Chỉ cần cháu đi, anh ấy sẽ khỏe chứ?”

Cô giống như một đứa trẻ trong tuyệt vọng liều mạng bám chặt vào cọng rơm cuối cùng, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại sáng đến kinh người đăm đăm nhìn Viện trưởng Nhậm.

“Sẽ như thế chứ?”

Ngọn đèn sáng trắng chiếu rọi trên hành lang bệnh viện.

Hành lang dài hun hút.

Vắng vẻ không có một ai khác.

Viện trưởng Nhậm chau mày, ông chầm chậm lắc đầu, một cảm giác thất bại bất lực khiến ông trong khoảnh khắc trông già đi rất nhiều.

Tiểu Mễ sợ hãi nhìn ông, hơi thở cô dồn dập: “Tại sao không được? Tại sao bác sĩ lại lắc đầu? Nếu cháu đi khỏi đây, anh ấy sẽ không đau lòng cũng không vui vẻ nữa, như thế cũng không được sao?”

Bùi Ưu cũng kinh hãi nhìn Viện trưởng Nhậm.

Doãn Triệu Man sắc mặt tái mét, hai tay lạnh cóng.

Viện trưởng Nhậm lại lắc đầu, trong giọng nói bất lực của ông tràn đầy nỗi xót thương và tiếc nuối: “Rất tiếc…”

“Chẳng phải đã làm phẫu thuật thay tim rồi sao?” Tiểu Mễ thất thanh, người cô run lên từng chặp, “Trái tim của Dực rất khỏe mạnh, trái tim của anh ấy không có vấn đề gì cả, rất khỏe mạnh mà!”

Viện trưởng Nhậm nhìn Doãn Triệu Man, không trả lời.

“Không làm phẫu thuật thay tim, phải không?”

Bùi Ưu nhìn đăm đăm Viện trưởng Nhậm, nói.

Trong hành lang tĩnh mịch như vang lên một tiếng sấm.

“Có phải là… căn bản không làm phẫu thuật thay tim nào cả?”

Đêm rất khuya.

Viện trưởng Nhậm bỗng thở ra, nhìn Doãn Triệu Man. Sắc mặt bà tái xanh, giống như có một thứ gì đó rất nặng đập vào người, một cảm giác đau khổ và bi thương cùng cực toát ra.

Bùi Ưu kinh hãi:

“Chẳng lẽ là thật sao? … Diêu vốn chẳng làm một cuộc phẫu thuật thay tim nào cả, cho nên chỉ có những mô tả đơn giản nhất về phẫu thuật, còn những ghi chép cụ thể về bệnh lý, tài liệu và quá trình phẫu thuật thì tìm không ra, nên những bác sĩ tham gia cuộc phẫu thuật cũng giữ kín không tiết lộ ra… bởi vì vốn không hề làm phẫu thuật nào cả nên Diêu cũng không hề có bất kỳ phản ứng bài xích nào.”

Anh đã sinh nghi từ lâu rồi.

Làm gì lại có người trải qua một cuộc phẫu thuật tim lớn như thế mà chẳng có một chút phản ứng bài xích nào cả, thích hợp với nhau đến mức như chính là tim của cậu ấy vậy. Từ cái hôm Diêu nhờ anh đi kiểm tra xem người hiến tặng tim có phải là Dực hay không, cảm giác nghi ngờ đó càng lúc càng đậm hơn, anh quả nhiên chẳng tìm thấy tài liệu hay ghi chép nào về ca phẫu thuật đó cả.

Nhưng mà, sau cuộc phẫu thuật thay tim một năm trước đó, bệnh tình của Diêu quả thực đã có chuyển biến tốt, rất ít khi phát bệnh, mà lúc đó anh lại là sinh viên sắp tốt nghiệp ra trường nên chẳng nghĩ gì đến chuyện ca phẫu thuật đó có nảy sinh vấn đề gì không. Chỉ là anh cứ lạc quan mà cho rằng, đã không có phản ứng bài xích nào, mà trái tim thay thế lại mạnh khỏe, nên Diêu đã có thể sống bình thường như bao người khác.

Doãn Triệu Man nhắm nghiền mắt lại, sắc mặt trắng bệch như sáp, nỗi đau không cách nào tiếp nhận nổi khiến bà phát run lên nhè nhẹ. Nhưng bà lại cố gắng kiềm chế, khóe môi đẹp của bà dần nở một nụ cười nhạt nhẽo, trấn tĩnh như chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả.

“Viện trưởng Nhậm… không giấu được nữa rồi… đúng không?”

Bùi Ưu giữ lấy vai Doãn Triệu Man, cảm thấy từng đợt lạnh buốt đến run người tỏa ra từ cơ thể bà khiến anh cũng run rẩy theo.

Hành lang bệnh viện Nhân Ái.

Cửa phòng hồi sức cấp cứu lọt ra ánh sáng nhờ nhờ, chiếc ghế dài trên hành lang phản chiếu ánh sáng nhức mắt.

Sáng như ban ngày…

Tiểu Mễ ngây dại đứng đó, dưới ánh đèn trắng toát, cô như người mộng du đứng đờ đẫn, mạch chạy rần rật bên tai, cột sống như bị vô số cây kim từ từ châm vào, nhói lên, đau buốt…

Cô bỗng nhiên nghe không hiểu họ đang nói gì.

Chỉ có thể nhìn thấy vẻ mặt hoặc sợ hãi hoặc đau khổ hoặc bi thương của họ, chỉ có thể nhìn thấy môi họ đang cử động. Trong không khí bao phủ một màn sương mờ nhạt, tất cả đều giống như giả, như đang diễn kịch rối vậy, là giả, tất cả đều là giả.

Sự yên lặng sáng như ban ngày.

Chẳng có một âm thanh nào, giống như ngày hôm đó, ánh nắng mặt trời vàng rực rỡ, lá cây vàng rực rỡ, những mảnh thủy tinh vàng rực rỡ, máu tươi chảy khắp nơi vàng rực rỡ, anh như thiên sứ nằm trong vòng tay cô yên tĩnh ngủ thiếp đi…

Đêm khuya.

Chiếc bàn to trong phòng viện trưởng chất đầy những hồ sơ bệnh án, những tấm phim nhựa đen trắng treo đầy trên tấm bảng sáng trưng ánh đèn, tất cả đều là những tấm phim X-quang của cùng một trái tim dưới nhiều góc độ khác nhau. Doãn Triệu Man ngã dài trên ghế sô-pha, trên gương mặt trắng bệch không có biểu hiện của sự yếu đuối, nhưng môi lại tái mét đi.

Bùi Ưu đứng đó, đờ ra ngắm nhìn những tấm phim treo trên bảng, ngón tay vô tình nắm chặt thật chặt:

“Đây là của Diêu?”

Viện trưởng Nhậm mệt mỏi ngồi trên chiếc ghế sau bàn làm việc, thoáng nhíu mày, thấp giọng trả lời:

“Phải.”

“Tại sao lại thế này?” Bùi Ưu hỏi thất thanh.

Viện trưởng Nhậm thở dài: “Bệnh tim của Diêu là bệnh di truyền, đã từng tính toán rằng sẽ ghép máy trợ tim cho cậu ấy, nhưng bệnh tình cậu ấy nặng và phức tạp vượt xa tưởng tượng của cậu, lúc đó cho dù là máy trợ tim hiện đại của nước ngoài cũng không thể lắp đặt vào trong cơ thể cậu ấy được. Hầu như tất cả chuyên gia ngoại khoa về tim trong cả nước đều tham gia chẩn đoán chữa trị cho bệnh cậu ấy, nhưng mà, cũng không có cách nào cả.”

“Thế thì tại sao phải lừa Diêu là đã làm phẫu thuật thay tim?”

“Thật ra, tình hình sức khỏe cậu ấy cực kỳ tệ hại, hoàn toàn không thích hợp để làm phẫu thuật thay tim, tỉ lệ thành công dường như chỉ là con số 0, hơn nữa dù là như thế, cậu cũng không thể nào tìm cho ra trái tim nào thích hợp để cấy ghép cho Diêu”. Viện trưởng Nhậm đứng lên, đi đến tấm bảng treo phim trên tường, cây bút trong tay chỉ vào trái tim đó, “Nhưng cháu xem này, ở đây bệnh đã chuyển thành nghiêm trọng rồi, trên lý thuyết y học thì, thời gian sống của cậu ấy không còn nhiều nữa đâu.”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a15hda.4rumer.com
Admin
Admin.Minh Chủ Forum A15
Admin.Minh Chủ Forum A15
avatar

Tổng số bài gửi : 171
Points : 26570
Cảm ơn : 60
Join date : 30/08/2010
Age : 23
Đến từ : Thiên Đường

Bài gửiTiêu đề: Tiếp ...   Sat Oct 02, 2010 8:17 pm

Bùi Ưu kinh hãi đờ người.

Tiểu Mễ ngây người đứng bên cửa, giống như một linh hồn lang thang trống rỗng. Cô không có hơi thở, không có nhịp tim, mạch đập không ngừng rần rật bên tai, máu trong cơ thể lưu thông cực chậm cực chậm, dường như chẳng biết nên chảy tới đâu.

Sắc mặt Doãn Triệu Man không biểu lộ tình cảm gì nhìn lên những tấm phim X-quang treo trên bảng.

“Nhưng, lúc đó nghiêm trọng nhất lại không phải là bệnh tình của Tiểu Diêu, mà chính là bản thân cậu ấy lúc đó đã hoàn toàn buông trôi hi vọng.” Viện trưởng Nhậm nhìn Doãn Triệu Man một cái, không nhịn nổi lại chau mày thở dài, “Cậu ấy biết mình sắp chết rồi, thế là chẳng quan tâm đến bất kỳ điều gì nữa, hành xử vô cùng cực đoan. Cậu ta không ngừng sinh sự trong trường, cãi nhau đánh nhau, ăn chơi phóng đãng, bệnh tình cũng theo đó mà nguy kịch thêm…”

Môi Doãn Triệu Man tái mét không chút máu.

“Cuối cùng chúng tôi chỉ có thể nghĩ ra một giải pháp.” Viện trưởng Nhậm cười khổ sở, “Làm một cuộc phẫu thuật cho cậu ấy, không cách nào làm một cuộc giải phẫu mang tính căn bản, nhưng vẫn là một giải pháp có thể khiến tình hình xoay chuyển tốt hơn. Cái đáng để tự chúc mừng là, cuộc phẫu thuật ấy rất thành công. Thế là, chúng tôi nói cho Tiểu Diêu biết, đó là một ca mổ thay tim, trái tim được thay thế rất khỏe mạnh, hơn nữa hòa hợp rất tốt với cơ thể cậu ấy, cho nên bệnh của cậu ấy sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn nữa, có thể sống khỏe mạnh như người bình thường.”

“Không, đó là do tôi cứ bắt ép anh phải nói dối.” Giọng nói trầm tĩnh, Doãn Triệu Man thẳng lưng, “Tôi nói rồi, đó là ý muốn của tôi, không liên quan đến anh.”

“Nhưng,” Bùi Ưu đau lòng, “Làm như thế sẽ sai lầm…”

“Nó còn sống được bao lâu nữa nào?” Doãn Triệu Man cười nhạt nhẽo, “Bắt đầu khi còn là một cậu bé, nó đã sống dưới bóng đen của căn bệnh di truyền ác nghiệt này rồi. Không thể chơi đùa được, không thể làm gì được, những đứa trẻ khác được đến công viên chơi đùa, nhưng nó chỉ có thể ra thảm cỏ ngoài sân bệnh viện phơi nắng. Cho dù lừa dối nó, tôi cũng muốn nó tin rằng bản thân nó đã khỏe mạnh hẳn rồi, có thể trải qua một cuộc sống bình thường như bao người, có thể cùng các bạn nam đồng trang lứa đi tán tỉnh yêu đương những cô gái mà nó thích, có thể cảm thấy bản thân có rất nhiều hoài bão để thực hiện trong tương lai…”

“Nếu Tiểu Diêu hồi phục lại ý chí muốn được cứu sống, không nổi điên không buông thả nữa, hiện nay y học phát triển nhanh như thế, có lẽ có thể đợi đến ngày đầy hi vọng đó.” Viện trưởng Nhậm nói. Đây cũng là lý do ông nhận lời Doãn Triệu Man diễn vở kịch này.

Đêm trắng ngoài cửa sổ là sắc đêm đen kịt.

Những tấm phim đen trắng treo trên bảng phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Bùi Ưu không nói lời nào nữa.

Bóng anh kéo dài bất lực, đôi môi đẹp dần dần trắng bệch, nhãn thần cũng dần dần u ám. Thì ra, tất cả những biểu hiện bình phục khỏe mạnh của Diêu mà anh vẫn tin vào từ trước đến nay, chỉ là một lời nói dối, một lời nói dối khiến anh kinh ngạc sai lầm nhưng lại không thể phản bác được câu nào.

Trong lòng thấy đau đớn.

Anh bỗng nhiên nhìn về phía Tiểu Mễ đang đứng bên cửa.

Cô đờ đẫn ngây dại giống như một con búp bê vải đối với tất cả những việc xảy ra đều nhìn không hiểu nghe không hiểu. Tư thế và biểu cảm trống rỗng hệt như ban nãy lúc ở ngoài hành lang. Chiếc váy trắng dài, mái tóc ngắn mềm mượt, cô trông giống như một con búp bê vải bị rút mất linh hồn, ánh mắt đờ đẫn và hoang hoải, ngây dại đứng đó, nhưng lại chẳng có ai chú ý đến sự tồn tại của cô.

Theo ánh nhìn của Bùi Ưu, Doãn Triệu Man cũng nhìn cô, nhìn thấy cô trong khoảnh khắc đó, sự hận thù trong phút chốc thoát ra từ đáy mắt:

“Cô vẫn chưa đi sao?”

Tiểu Mễ đờ đẫn chìm trong thế giới của riêng cô, như chẳng nghe thấy bất kỳ điều gì.

Viện trưởng Nhậm nói: “Triệu Man, bình tĩnh một chút. Hiệu quả cuộc phẫu thuật cho Tiểu Diêu duy trì thời gian như thế có lẽ cũng không liên quan gì đến sự xuất hiện của cô ấy đâu, dù là không có cô ấy, tim Diêu cũng vẫn sẽ…”

“Không!” Doãn Triệu Man ngắt lời ông, hít thở sâu nói, “Nếu không có cô ta, Diêu sẽ không đau khổ như thế, mấy lần gần đây phát bệnh nguyên nhân đều là do cô ta!”

Một cách lặng lẽ…

Con ngươi vô hồn của Tiểu Mễ động đậy.

Sau đó, lại dừng lại.

Doãn Triệu Man đứng phắt dậy, đi đến trước mặt cô, lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, đôi gò má đẹp đẽ của bà ngạo mạn như một nữ vương:

“Mời cô đi cho! Đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời Diêu nữa!”

Dù Diêu có phải chết đi, bà cũng mong muốn những ngày cuối cùng của nó sẽ bình thản và yên tĩnh. Vì Diêu, bà cũng đã thử chấp nhận cô gái này. Nhưng, từ đó về sau, bà phát hiện ra Diêu càng đau khổ hơn, một nỗi đau dường như yếu ớt đến nỗi sẽ chết ngay tức khắc. Bà muốn bảo vệ Diêu, ngại gì phải dùng đến móng vuốt và răng nanh, ngại gì phải biến thành một bà già chanh chua đanh đá, bà cũng muốn bảo vệ con trai rời xa đau khổ.

Tiểu Mễ đờ đẫn nhìn bà.

Vẻ thất thần của cô khiến tim Bùi Ưu thắt thành nút đau đớn. Anh bước đến, giữ lấy hai vai cô, thấp giọng nói: “Chúng ta ra ngoài trước đã…”

Tiểu Mễ không nhúc nhích.

Đờ dại, ánh mắt cô dời khỏi Doãn Triệu Man, đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng của cô rớt trên khuôn mặt Viện trưởng Nhậm. Cổ họng cô động đậy, giống như nói điều gì đó, nhưng âm thanh phát ra lại khò khè nhẹ hẫng, chỉ có Bùi Ưu đứng gần cô nhất mới nghe thấy:

“… Ở đâu?”

Viện trưởng Nhậm không nghe thấy, nghi hoặc hỏi lại: “Hả?”

Sắc mặt Tiểu Mễ trắng bệch, môi run rẩy: “… Ở đâu?”

“Cái gì ở đâu?” Viện trưởng Nhậm nhíu mày.

“… Trái tim… ở đâu?” Cô hoảng hốt hỏi, trong ánh mắt có ánh sáng đáng sợ, nhìn thẳng vào Viện trưởng Nhậm, tiếng nói nhẹ như đang thì thầm. “… Thế thì… trái tim của Dực… ông để ở đâu rồi…?”

Viện trưởng Nhậm đờ người.

Doãn Triệu Man cũng ngây người, bà trừng mắt nhìn Tiểu Mễ, ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin được.

Tiểu Mễ nhìn chằm chằm Viện trưởng Nhậm, âm thanh thấp như tiếng chim líu ríu: “… Thế thì… ông để trái tim của Dực… ở đâu rồi… có phải là… không dùng được nữa… cho nên… vứt đi rồi phải không…”

“Tiểu Mễ!”

Bùi Ưu nắm chặt vai cô, muốn lay cho cô thức tỉnh.

“… Ông vứt trái tim của Dực… ở đâu rồi… nói tôi biết… cầu xin ông… nói tôi biết được không…” Nước mắt thẫn thờ rơi trên gò má của Tiểu Mễ, cô nắm lấy áo của Viện trưởng Nhậm, ngây dại hỏi. “… Ông vứt trái tim của Dực đi rồi hả… nếu không cần nó nữa… tại sao không để lại chỗ cũ… trong cơ thể có một khoảng trống… trống rỗng… sẽ rất lạnh… ông không biết sao?”

Viện trưởng Nhậm bị cô hỏi đến thuỗn người ra.

“Cái cô quan tâm chỉ là trái tim đó thôi hả?”

Doãn Triệu Man giận đến phát run, giơ tay phải lên cao muốn tát Tiểu Mễ.

“Dì Doãn!”

Bùi Ưu hét nhỏ, nắm chặt tay của bà.

“Cháu đang làm gì thế hả?” Doãn Triệu Man đau lòng đến khó mà chịu nổi, người đang ngăn cản bà trước mắt lại là bạn thân nhất của con trai bà, không đừng được nổi giận, “Bệnh của Diêu nặng như thế, cô ta luôn mồm nói lại là quan tâm đến trái tim kia! Vậy mà cháu còn bênh vực cô ta nữa sao?”

“Xin lỗi…”

Bùi Ưu cúi thấp đầu vẻ có lỗi.

Doãn Triệu Man nhìn anh, rồi lại nhìn cô, khóe môi lộ ra nét cười lạnh lùng tự trào, cuối cùng từ từ rút tay về, quay người rời khỏi phòng Viện trưởng.

Tiểu Mễ như không biết chuyện gì vừa xảy ra.

Nước mắt dần dần chảy dài trên gò má, cô nhìn về phía Viện trưởng Nhậm, trong người trống rỗng, giống như chẳng có gì hết, trống rỗng, như thế rất lạnh lẽo. Nếu chỉ là nước mắt mà còn khiến khoảng trống lạnh lẽo đến thế, thế thì, lúc cô nhìn thấy Dực, anh nằm trong tủ đông lạnh, khói lạnh trắng toát, ở ngực có một khoảng trống đen đen. Anh nằm ngủ như thế, có phải càng lạnh, càng lạnh không?

Bùi Ưu ôm chặt vai cô.

Thế là nước mắt cô chảy ra thấm ướt cả ngực anh.

Cô khóc, khóc, khóc như một đứa trẻ chẳng biết mình sai ở chỗ nào, cô bắt đầu khổ sở khóc thất thanh, khóc to, dường như chỉ cần ra sức mà khóc thì có thể không cần phải tin vào chuyện gì nữa, có thể sẽ chết đi, có thể không cần phải tỉnh dậy nữa.

Cô vừa khóc vừa ngước đầu nhìn anh.

Nước mắt như ánh sao lấp lánh trên má cô.

Cô nhìn anh qua làn nước mắt.

Đột nhiên, cô ngây người, ngốc nghếch nhìn anh, nhè nhẹ đưa tay lên, nhè nhẹ chạm vào mặt anh, giống như chạm vào một giấc mơ mong manh dễ vỡ. Cô đột nhiên cười, ôm lấy anh, cô ôm chặt lấy anh vừa khóc vừa cười, khóc cười rồi gọi to:

“Trời ơi…! Chỉ là một giấc mộng thôi! Thì ra anh vẫn khỏe! Anh vẫn khỏe! Anh sẽ không rời xa em, anh đã nói sẽ không rời xa em mà! Em biết anh sẽ không lừa dối em đâu! Phải không? Trời… thì ra anh vẫn ở đây…”

Bùi Ưu đau lòng ôm chặt cô.

Nước mắt như ánh sao.

Ngón tay cô đang vuốt ve má anh cũng có một vì sao nho nhỏ.

Lướt nhẹ tay trên mặt anh, cô vừa khóc vừa cười:

“Em sai rồi, Dực, em thề từ nay về sau sẽ không to tiếng với anh nữa, không hung dữ với anh nữa, không ăn thạch trái cây nữa, em sẽ nấu mì trường thọ cho anh ăn, em sẽ học thật chăm, sẽ cố gắng rèn luyện sức khỏe, em không ngủ gục cũng không giận ba nữa, em sẽ ngoan ngoãn học làm một cô gái tốt, anh nói gì em cũng nghe theo… Được không? … Cầu xin anh, có thể nào đừng để em mơ thấy ác mộng nữa được không?...”

“Được!”

Bùi Ưu ôm chặt cô, lòng đau như cắt. Giờ phút này, anh bỗng nhiên hận mình không thể biến thành Dực, chỉ cần khiến cô thấy khá hơn, chỉ cần cô không khóc nữa, chỉ cần khiến cô vui…

Thì ra thật sự chỉ là một giấc mộng…

Tiểu Mễ cười một cách vui vẻ.

Cô nhìn anh cười, trong làn nước mắt là nụ cười đẹp không gì so sánh được, nụ cười như một thiên sứ, thiên sứ thuần khiết hoàn mỹ.

Cô mềm mại dựa vào anh, ngã khuỵu trong vòng tay anh, ngất đi.

Màn đêm đen kịt bên ngoài xuyên qua cửa chớp phòng Viện trưởng.

Bùi Ưu nhẹ nhàng ôm chặt lấy cô đang trong vòng tay anh, cứ ngủ như thế nhé, không cần suy nghĩ gì cả, nhẹ nhàng yên tĩnh ngủ ngoan nhé. Anh lặng lẽ vuốt ve mái tóc mềm mượt của cô, trong tim đau thắt từng cơn, bế cô lên, chuẩn bị rời khỏi đây.

Lúc xoay người, anh trông thấy Viện trưởng Nhậm đã hoàn toàn đờ đẫn.

“Viện trưởng?”

“Ừ…”

“Trái tim đó giờ đang ở đâu?” Nhãn thần anh u tối. Bình thường mà nói, bệnh viện gặp được người tự nguyện hiến tặng nội tạng khi gặp phải tai nạn xe là rất hiếm có rồi, mà nếu như trái tim người đó hiến tặng khỏe mạnh thì chẳng thể nào vứt đi được.

Viện trưởng Nhậm nhìn anh.

Bùi Ưu nhẹ nhàng nói: “Xin cậu hãy nói cháu biết, bởi vì người hiến tặng đó – là em trai của cháu!”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a15hda.4rumer.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Sẽ có thiên thần thay anh yêu em - Chương 14   

Về Đầu Trang Go down
 
Sẽ có thiên thần thay anh yêu em - Chương 14
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Cung cấp máy móc,phụ tùng ,thiết bị thay thế máy thủy , ca nô...
» Những chuyện kỳ bí về thế giới tâm linh - Thiên phóng sự đặc sắc của Hoàng Anh Sướng
» Thiên ấn Niêm Hà
» Toán trong hàng hải địa văn và thiên văn
» Bản mẫu tính toán môn Thiên văn

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...☼º•_A15.HĐA_•º☼... :: Forum Stories :: Truyện Dài :: Sẽ có thiên thần thay anh yêu em.-
Chuyển đến