...☼º¯∙.♂_Chia Sẻ Ước Mơ. Nâng Tầm Tri Thức. Thư Giãn Tâm Hồn. Đó Chính Là Forum A15_♀.∙¯º☼...
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXI + XXII

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin.Minh Chủ Forum A15
Admin.Minh Chủ Forum A15
avatar

Tổng số bài gửi : 171
Points : 26880
Cảm ơn : 60
Join date : 30/08/2010
Age : 23
Đến từ : Thiên Đường

Bài gửiTiêu đề: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXI + XXII   Sun Sep 26, 2010 2:42 pm

CHƯƠNG 21: ANH ĐANG ĐỢI EM
Vi Vi không nhớ rằng ai đã nói một câu thế này – Tiêu Nại đứng ở nơi đâu, nơi đó lập tức biến thành phong cảnh, không chỉ do tướng mạo bên ngoài, mà còn do khí chất của chính anh.

Hiểu Linh thấy đúng là cuộc đời luôn tràn ngập những điều đáng kinh ngạc.

Ví như bây giờ, buổi tối trước hôm thi cấp sáu, cô bỗng dưng bị Vi Vi kéo đi mua quần áo.

Được thôi, tuy là do cô nói trước rằng, trước khi thi nên thả lỏng tinh thần không cần đọc sách, nhưng Vi Vi cũng đừng phản ánh nhanh đến thế, lập tức hai mắt sáng rực, lôi ngay cô ra những cửa hàng quần áo quanh trường chứ…

Nhị Hỷ và Ty Ty cũng cảm thấy rất kỳ lạ.

Ăn cơm tối xong về phòng, Hiểu Linh và Vi Vi đều không có ở đó, sách vở lại vẫn nằm trên bàn, rõ ràng là không phải đi tự học. Nhị Hỷ bỗng thấy buồn chán, gửi tin nhắn hỏi Hiểu Linh đang ở đâu.

Hiểu Linh nhanh chóng trả lời – đang theo Vi Vi mua quần áo.

Nhị Hỷ bị chấn động dữ dội, hỏi rõ là cửa hàng nào, kéo Ty Ty đến đó để tham quan. Chạy đến cửa hàng đó, mở cửa ra, vừa đúng lúc nhìn thấy Vi Vi bước ra từ phòng thay quần áo.

Nhị Hỷ và Ty Ty thoắt chốc đờ ra ở cửa.

Chưa từng nhìn thấy một Vi Vi rực rỡ nổi bật đến thế.

Mái tóc dài trước giờ vẫn được buộc lại nay đã xõa tung, dáng tóc uốn nhẹ tự nhiên, thả trên đôi vai trắng ngần. Mặc một bộ váy màu đỏ rượu chát dài đến đầu gối, cổ chữ V xinh đẹp để lộ hõm cổ nhỏ nhắn. Chất liệu vải của váy rất mỏng, ôm sát lấy thân người lượn theo những đường cong thân thể, vẽ ra một chiếc eo thon rất bắt mắt. Khẽ cử động một chút là gấu váy dợn sóng, đôi chân dài dưới lớp váy quyến rũ đến nỗi người ta không thể rời mắt đi được, chân mang một đôi cao gót pha lê mảnh mai, khiến đôi bàn chân đáng yêu sinh động hẳn. Cả người toát lên một ánh hào quang sáng rực, dung nhan yêu kiều khó tả, khiến cửa hàng nhỏ xíu này chợt lung linh hẳn lên.

Trong phòng phút chốc lặng phắc, Hiểu Linh ngẩn ngơ một lúc mới nhìn thấy Nhị Hỷ và Ty Ty, lập tức nói giọng kiêu hãnh: “Thế nào, tớ giúp Vi Vi chọn đấy, có mắt thẩm mỹ đó chứ.”

Có mắt thẩm mỹ, đúng là có mắt thẩm mỹ, Nhị Hỷ đang định tán dương thì thấy Vi Vi đang đứng trước gương soi giở giọng oán trách: “Hiểu Linh, cậu không thể giúp tớ chọn bộ nào ra dáng con gái nhà lành tí được à?”

Hiểu Linh: “…”

Nhị Hỷ: “…”

Ty Ty: “…”

Nhân viên cửa hàng thầm thổ huyết ing, chiếc váy này có chỗ nào mà không con gái nhà lành đâu! Dáng người cô quá bốc lửa quá nhiều đường cong thì liên quan gì đến chiếc váy trong sáng đáng yêu của nhà chúng tôi chứ!

Sau một lúc im lặng, Hiểu Linh tỏ vẻ bất lực quay người đi tiếp tục chọn quần áo, Nhị Hỷ bước vào cửa hàng hỏi Vi Vi: “Sao lại nghĩ đến chuyện mua quần áo vậy?”

Vi Vi: “Vì tớ phát hiện ra quần áo mua năm ngoái lạc hậu quá rồi.”

Nhị Hỷ im bặt, chuyện này chẳng phải tớ đã nói với cậu từ lâu rồi sao, nhưng mấy hôm trước cậu còn mặc rất sung sướng nữa mà?

Ty Ty nói: “Vậy cậu cũng đâu cần hôm nay chui ra ngoài mua đồ đâu, ngày mai thi rồi.”

“Hic…” Vi Vi ú ớ, chuyện gặp mặt Nại Hà cô vẫn chưa muốn nói ra bây giờ, thế là ậm ừ đáp: “Chuyện đó… tối mai tớ có cuộc hẹn phỏng vấn.”

Cũng không phải lừa dối nhỉ, cuộc gặp mặt ngày mai ấy, là quan trọng cả đời cô mà.

Nhị Hỷ nghe xong rất kinh ngạc: “Cậu muốn làm thêm lúc nghỉ hè à? Cái nơi nào mà biến thái, xếp đặt lịch hẹn vào tối thứ sáu đến thế cơ chứ, ngày mai thi xong đã là năm giờ mười phút rồi.”

Vi Vi ấp úng.

Cái kẻ “biến thái” ấy… hình như là cô thì phải…

Buổi chiều lúc Nại Hà đề nghị gặp mặt, tâm trạng của Vi Vi… nói thế nào nhỉ, giống như vừa nãy còn thấy bụng rất đói, bỗng dưng trên trời rớt xuống một miếng đùi gà vậy.

Giật mình cũng có.

Vui mừng cũng có.

Lúng túng cũng có.

Căng thẳng hồi hộp cũng có nốt.

Thậm chí còn nghĩ ngợi lung tung rằng, Nại Hà hẹn gặp cô thật sự chỉ vì chuyện video clip đó thôi sao, có khi nào, đây chỉ là viện cớ? Nhưng hình như suy nghĩ này quá là “tự sướng”, Vi Vi lập tức nhét nó vào góc sâu cùng trong đầu mình.

Hậu quả của bao nhiêu suy nghĩ đổ dồn lên đầu một lúc như vậy, khiến cho Vi Vi lúc ấy có phần “đứng hình”, lúc hồi âm cho Nại Hà đã vượt quá nửa phút, hơn nữa chỉ vẻn vẹn có một chữ “được”.

Nại Hà dường như không hề để tâm đến sự chậm trễ của cô, nhận được câu trả lời chắc chắn rồi liền trực tiếp gửi đến cho Vi Vi cách thức liên lạc.

“Di động của huynh, 13xxxxxxxxx.”

Vi Vi nhìn hàng chữ này, tim bỗng nhảy lên cuồng loạn, lại còn kích động hơn mấy phần so với lúc Nại Hà đề nghị gặp mặt nữa.

Số di động của Nại Hà đó.

Cuối cùng, cuối cùng, ngoài đời cũng đã thực sự dính líu đến nhau rồi.

Vi Vi căng thẳng cầm bút lên ghi lại, viết xong mới sực nhớ lẽ ra mình cũng nên báo lại số di động mới phải, nhưng mà, bây giờ cô chưa có di động mà = =

Di động của cô năm ngoái bị trộm mất rồi, sau đó Vi Vi nhận thấy những tháng ngày không có di động thật trong sáng thật thoải mái làm sao, vậy là không mua nữa. Thực ra học sinh thì có được mấy chuyện cần đến di động đâu, trong ký túc đều có bạn học, chuyện gì cũng có thể thông báo cho nhau biết được mà.

Nhưng bây giờ, nếu không cho số di động, thì Nại Hà có nghĩ là cô không có thành ý không nhỉ, Vi Vi chần chừ một lúc rồi nói: “Di động của muội bị trộm mất rồi, vẫn chưa mua >o<”

Để thể hiện mình rất có thành ý muốn gặp mặt, Vi Vi chủ động hỏi: “Chúng ta gặp nhau ở đâu? Muội ở Đại học A, phía ngoài vành Bắc Tứ, huynh cũng ở thành phố B chứ?”

Tuy chưa từng hỏi tường tận về nhau, nhưng trong lời trò chuyện cũng có vài gợi mở, Nại Hà chắc chắn cũng đoán ra cô đang ở thành phố B nên mới hẹn gặp cô chứ.

“Ừ, huynh ở đó.” Nại Hà trả lời dứt khoát, “Huynh đến Đại học A đón, khi nào muội rảnh?”

Vi Vi bị chấn động bởi chữ “đón” của anh, đầu óc choáng váng nghĩ sao đáp đó: “Ngày mai muội thi xong, sau năm giờ rưỡi là rảnh rồi.”

“Sáu giờ huynh đứng ở cổng Đông Đại học A đợi?”

“Năm giỡ rưỡi đi.” Tiết kiệm để đỡ phải đợi thêm nửa tiếng đồng hồ, nghe như có vẻ Nại Hà rất thân thuộc Đại học A thì phải, trong đầu mơ màng lướt qua ý nghĩ này, Vi Vi không nghĩ ngợi gì liền gõ dòng chữ năm giờ rưỡi đi rồi, sau đó đờ ra, cô… cô… cô có phải đang biểu hiện nóng ruột quá không, khóc.

Càng nghĩ càng thấy xấu hổ, nhanh chóng định sẵn thời gian địa điểm xong, Vi Vi bỏ lại một câu “Ngày mai đến lúc đó muội sẽ gọi di động cho huynh, muội có chuyện phải out trước đây” rồi vội vã chạy mất, sau đó ngồi thẫn thờ trước màn hình vi tính, lúc sau lại bò ra trước tủ quần áo ngẩn ngơ…



“Kiểu con gái nhà lành đây, thử đi xem sao.”

Thấy Vi Vi ngốc nghếch trầm tư gì đó, Hiểu Linh bực tức vứt quần áo trong tay vào người cô. Thật là… mình thì đờ ra để cho cô phải động não, lại còn dám kén cá chọn canh, hứ!

Vi Vi ủ rũ ôm đống quần áo bước vào phòng thay đồ, lúc sau mặc xong bước ra, Hiểu Linh ngắm nghía rồi thầm gật đầu.

Lần này không phải là váy liền nữa, một chiếc áo trắng tay lỡ ôm sát eo, phối với chiếc váy ngắn in hoa màu xanh nước hồ nhã nhặn. Là hai thứ kiểu dáng và cách cắt may đều bình thường, nhưng mặc trên người Vi Vi lại có cảm giác tinh xảo, vả lại màu xanh trắng như sắc trời khoảng khoát như thế, quả là cũng giấu bớt vài phần xinh đẹp yêu kiều tự nhiên của Vi Vi.

Tự Vi Vi cũng cảm thấy hài lòng, tuy không quen lắm với chiếc váy ngắn trên gối vài phân này, nhưng lúc mặc lên thì không vặn vẹo nhăn nhó nữa, rất tự nhiên phóng khoáng ra đứng trước gương.

Ty Ty ngắm nghía Vi Vi trong gương, hỏi vẻ thăm dò: “Vi Vi, có cần trịnh trọng thế không, chỉ là một cuộc hẹn gặp thôi mà, chẳng phải cậu vẫn bảo phải dựa vào nội hàm đó sao?”

Vi Vi thở dài ing, “Lần đầu tiên gặp mặt, nội hàm chỉ là phù vân, loại vũ khí nặng như thế, hợp nhất là dùng làm tuyệt chiêu sát thủ.”

Nhị Hỷ: “… Giỏi thật!”

Vừa nói đùa với bạn bè, vừa đánh giá mình từ đầu đến chân trong gương, Vi Vi luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nghĩ một lúc, “Ối, giày!”

Đôi giày trên chân vẫn là đôi săng-đan gót pha lê mảnh trước đó, cũng là đôi mà Hiểu Linh chọn giúp cô.

Hiểu Linh nói: “Đôi này rất đẹp mà, mặc váy ngắn phải mang kiểu này mới đẹp.”

Vi Vi lắc đầu: “Cao quá.”

Người cô vốn đã cao một mét sáu chín rồi, gót của đôi giày này cũng phải bảy, tám phân, cộng thêm vào thế này thì cô đã lên tới khoảng một mét bảy lăm mất rồi.

Lỡ như Nại Hà… không cao như thế thì phải làm sao…

>o<

Đến lần này thì Vi Vi không làm phiền Hiểu Linh nữa, cô tự chọn một đôi săng-đan hơi có gót màu trắng để mang vào, nhận được sự đồng tình của bạn bè rồi, Vi Vi bắt đầu sát phạt giá tiền với nhân viên cửa hàng.

Đằng sau lưng cô, Nhị Hỷ thì thầm: “Cái áo này, bảo thủ quá à…”

Hai hàng cúc áo được cài chặt, không để lộ cái gì.

Hiểu Linh gật đầu: “Rất trong sáng sạch sẽ, rất hợp với Vi Vi, nếu hẹn phỏng vấn thì ra vẻ học sinh một chút cũng tốt.”

Nhị Hỷ không nói gì nữa, trong lòng thầm gào thét, chẳng lẽ chỉ mình tớ thấy rằng chiếc áo này càng cài nút chặt càng quyến rũ gợi cảm hơn sao? Thế nào gọi là mỹ cảm đoan trang nào? Chính thế này đây, chính thế này đây!

Nhị Hỷ thầm khóc than.

Cuối cùng, Vi Vi mua ba thứ này với giá hai trăm tệ, ngày hôm sau mặc luôn để đi thi, vì hẹn lúc năm giờ rưỡi nên thi xong sẽ không có thời gian về phòng để thay đồ.

Kết quả là…

Khiến một đám người ở phòng thi sững sờ.

Thực ra Vi Vi ăn vận cũng rất bình thường, nhưng mọi ngày cô rất hiếm khi mặc váy. Cũng chẳng phải bài trừ gì nó, chỉ vì giảng đường cách xa ký túc xá, mặc váy không tiện để đạp xe mà thôi.

Vậy nên hôm nay chẳng qua chỉ là thay đổi trang phục một chút thôi, thế mà đã làm rrụng rơi biết bao cặp mắt. Vi Vi trước giờ được nhìn quen rồi, nhưng hôm nay cũng cảm thấy có phần ngại ngùng, cũng may giờ thi đã bắt đầu rất nhanh để cô giải thoát khỏi trạng thái lúng túng này.

Kỳ thi cấp sáu thuận lợi khác thường, giữa đề có một đoạn đọc hiểu rất giống đoạn văn mà gần đây Vi Vi tình cờ xem được trên một tờ báo tiếng Anh, điều này giúp Vi Vi tiết kiệm được rất nhiều thời gian, làm xong toàn bộ lại kiểm tra kỹ một lượt theo thói quen, thế mà vẫn chưa đến năm giờ mười phút.

Vậy là Vi Vi liền nhìn đáp án chơi trò trắc nghiệm IQ, tâm trạng tĩnh lặng vì thi dần dần bắt đầu không an phận, hành hạ vài phút sau, Vi Vi quả quyết đứng dậy, nộp bài sớm cho xong.

Bước ra khỏi phòng thi, Vi Vi thở ra một hơi dài thoải mái.

Thời gian mỗi lúc một gần, sắp năm giờ rưỡi rồi, Nại Hà chắc đã trên đường đến Đại học A rồi nhỉ, bây giờ anh… có căng thẳng như cô không?

Bước trên con đường trong trường rộng lớn thưa vắng, bước chân Vi Vi lúc lại nhanh hơn, khi thì chậm hẳn, giống như tâm trạng của cô vậy, lúc thì bình thản, lúc lại bất an. Trong tay nắm chặt mảnh giấy khi số điện thoại của Nại Hà, thực tế thì cô đã nhớ rất rõ rồi, nhưng sợ trí nhớ sai sót lại tìm không ra Nại Hà.

Nơi thi của Vi Vi khá gần với cổng Đông, đi được khoảng mười phút thì cổng Đông đã hiện ra thấp thoáng. Biết rõ rằng Nại Hà chắc vẫn chưa đến, song Vi Vi vẫn cố đưa mắt tìm kiếm từ xa.

Kỳ thi vẫn chưa kết thúc nên quanh cổng Đông không có nhiều người, chỉ lác đác vài người ra vào, Vi Vi chưa nhìn thấy dáng ai giống Nại Hà, nhưng lại thấy ngay nhân vật trong truyền thuyết.

Tiêu Nại?

Người đứng dưới gốc liễu bên ngoài cổng ấy là Tiêu Nại ư?

Vi Vi không nhịn được lại liếc thêm lần nữa.

Gốc liễu ngoài cổng Đông rất đẹp, cành lá xanh biếc buông rủ, mềm mại phất phơ, tịch dương xiên xiên, người ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản đứng lặng ở dưới tán cây, xa quá, nên Vi Vi chỉ nhìn rõ mái tóc đen như mun của anh.

Nhưng, đúng là Tiêu Nại rồi.

Sao anh lại xuất hiện ở đây?

Xem ra anh cũng có vẻ đang đợi ai đó? Ai mà có mặt mũi nào bắt Tiêu Nại Đại Thần đợi như thế.

Trong đầu nghĩ như vậy, Vi Vi tự động rẽ sang một bên khác của cổng trường, cô chẳng có can đảm đứng cùng với Tiêu Nại. Sau đó đi được vài bước cô mới phát hiện ra phía bên kia ở ngoài cổng Đông đã có một chiếc xe du lịch to dừng chặn ở đó.

Ối…

Chẳng còn cách nào khác, đành phải tiếp tục tiến về phía Tiêu Nại đang đứng thôi, nhưng vào đúng lúc này, Tiêu Nại lại như có linh cảm gì đó bèn đưa mắt nhìn về phía cô.

Bước chân Vi Vi khựng lại, tầm nhìn đúng lúc chạm vào ánh mắt trong sáng của anh.

Vi Vi không nhớ rằng ai đã nói một câu thế này – Tiêu Nại đứng ở nơi đâu, nơi đó lập tức biến thành phong cảnh, không chỉ do tướng mạo bên ngoài, mà còn do khí chất của chính anh.

Lúc này đúng là như thế, Tiêu Nại chỉ đứng lặng lẽ ở đó, nhưng không khí thoáng chốc đã khác hẳn, phảng phất sự ưu nhã xa vời cách biệt với trần thế.

Trong mơ màng, Vi Vi tưởng như cảnh này mình đã nhìn thấy rồi.

Gốc liễu gió nhẹ phớt qua.

Người con trai phóng khoáng ưu tú như trúc xanh.

Tư thế đợi chờ trầm tĩnh.

Nhìn thấy ở đâu nhỉ? Vi Vi mơ hồ nghĩ ngợi, lúng túng nhìn sang nơi khác, cúi đầu xuống, nhưng luôn cảm thấy…

Không nhịn được lại ngẩng lên.

Thế là, lại lần nữa đối diện với ánh mắt của Tiêu Nại.

Anh vẫn nhìn thẳng vào cô, ánh mắt trong vắt mà chuyên chú, gần như khiến Vi Vi có ảo giác rằng – anh đang đợi cô đến gần.

Nhưng sao lại thế được? Vi Vi không dám tự kiêu như thế.

Nhưng sao anh cứ nhìn cô hoài vậy? Chẳng lẽ Tiêu Đại Thần từng gặp cô? Biết cô cũng là sinh viên khoa Công nghệ thông tin? Nên mới nhìn cô thêm nữa?

Ừ, suy nghĩ này khá hợp lý, vậy… có cần đến chào hỏi anh không, dù gì cũng là sư huynh cùng một khoa mà.

Nhưng… có khi nào bị cho là cố tình bắt chuyện không? >o<

Bước chân Vi Vi ngập ngừng hẳn, nhưng chầm chậm, chậm rãi, vẫn đến rất gần…

Rốt cuộc không có sức đề kháng với áp lực bị nhìn chăm chú một khoảng thời gian dài như vậy, chuẩn bị sẵn tâm lý bị hỏi lại “Bạn là ai?”, Vi Vi dừng lại, lấy hết dũng khí chào hỏi: “Tiêu sư huynh, trùng hợp quá!”

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.


Không lời đáp lại.

Vi Vi im lặng cúi đầu, trong lòng ngượng ngùng cực độ, nghĩ bụng sao mình lại yếu thế, cứ bước thẳng qua là được rồi, chào hỏi cái gì cơ chứ, bây giờ bị đóng băng rồi đây này.

Hay là, lặng lẽ chuồn đi?

Vừa nghĩ lung tung như thế, Vi Vi không kiềm được bèn ngẩng đầu lên nhìn anh, lại nhìn thấy Tiêu Nại khóe môi dần dần cong lên, đôi đồng tử đen nhánh đang nhìn thẳng vào cô lại như ẩn giấu một nét cười phảng phất.

Sau đó Vi Vi nghe thấy giọng nói của anh.

“Không trùng hợp.” Giọng nói rõ ràng ngắn gọn lướt qua bên tai cô, “Anh đang đợi em.”

CHƯƠNG 22: LÀ ANH ẤY
Đúng vào lúc cô cảm thấy mỗi lúc một căng thẳng hơn, cuối cùng, Tiêu Nại cũng dần dần mở miệng: “Thế chúng ta không phải là kiểu quan hệ đó từ khi nào vậy?”

Kỳ thi đã kết thúc, người ở cổng trường bắt đầu đông hẳn lên, hầu như ai đi qua đôi nam nữ ngoại hình xuất sắc này cũng đều có ý bước chậm lại, nhìn thêm một chút nữa. Thế nhưng Vi Vi lại không cảm nhận được những ánh mắt tò mò ấy, bởi vì khoảnh khắc Tiêu Nại nói ra câu ấy, cô đã xuyên đến một không gian khác.

Anh đang đợi em…

Anh đang đợi em…

Anh đang đợi em…


Giọng nói này…

Giọng nói này…

Giọng nói này…

Vi Vi ngước mắt lên nhìn người đứng trước mặt mình một cách mê hoặc, trong đôi mắt anh có những mảnh vỡ của tịch dương, thế nên tỏ ra chút nét dịu dàng không chân thực, thái độ của anh bình lặng nhưng rất kiên nhẫn…

Vi Vi mấp máy môi, không thoát ra được tiếng nào, hít thở sâu một lúc, cố gắng đè nén tư tưởng hỗn loạn, mở miệng, vẫn tỏ ra không dám tin đến tận mười hai phần: “…Nại Hà?”

Người đối diện nhìn cô, trả lời chắc nịch: “Là anh.”

Trong một khoảnh khắc, đầu Vi Vi xuất hiện một ý nghĩ – May quá, may mà mình không mua đôi giày cao gót kia, nếu không bây giờ cô sẽ kinh ngạc đến mức đạp gãy cả gót giày mất thôi.

Nại Hà Tiêu Nại Nại Hà Tiêu Nại Nại Hà Tiêu Nại… Hai cái tên này quay cuồng không ngừng trong đầu cô, nhưng chẳng cách nào hợp lại làm một. Nại Hà sao lại là Tiêu Nại được? Sao lại thế được sao lại thế được… Tuy rằng cũng cảm thấy Nại Hà rất Đại Thần, nhưng chưa bao giờ nghĩ anh ấy lại thần thánh đến thế này.

Hơn nữa, sao anh lại nhận ra cô được?

Quá nhiều kinh ngạc, quá nhiều câu hỏi, nhưng Vi Vi lại chẳng hỏi nổi một câu nào, thậm chí đến cả người trước mặt mình cũng dần bắt đầu trở nên không chân thực. Mảnh giấy nhỏ nắm trong tay gần như bị vò nát, chuyện mà cô muốn làm nhất ngay bây giờ là chạy ngay đến trạm điện thoại gọi cho số máy này, xem xem di động của Tiêu Nại có vang lên hay không…

Và lúc này, cuối cùng cô cũng phát hiện ra, một cách rất chậm chạp, những ánh mắt càng lúc càng rõ ràng.

Tiêu Nại lại như phớt lờ mọi ánh mắt của những người bàng quan, anh đưa cánh tay lên nhìn giờ, “Em nộp bài sớm à?”

Vi Vi chậm rãi gật đầu.

“Suýt chút nữa lại bắt em phải đợi.”

Hả?

Vi Vi có phần không rõ nên nhìn vào đôi đồng tử đang chăm chú nhìn cô kia, hồi lâu mới hiểu thì ra anh đang ám chỉ chuyện thất hẹn cuộc thi chung kết lần ấy.

Anh thật sự là Tiêu Nại…

Vi Vi hơi thất thần, lắc đầu nói: “Không đâu…”

Nhưng bản thân cũng không biết mình đang nói không cái gì…

Tiêu Nại nhìn cô chăm chú, đôi môi dần nở một nét cười nhẹ nhàng, nói: “Đi thôi, đi ăn cơm trước đã.”

Anh cất bước đi vào phía trong trường, Vi Vi chần chừ một lúc rồi cũng theo sau, dù sao chăng nữa thì vẫn tốt hơn cứ đứng đây để người khác tò mò theo dõi. Nhưng mới đi được vài bước, Vi Vi lại không nhịn được phải quay đầu lại nhìn về phía cổng Đông.

Một lúc nữa… ở đó có khi nào lại xuất hiện thêm một Nại Hà khác hay không?

Tuy rằng hiện thực đã rất rõ ràng, Tiêu Nại chính là Nại Hà, nhưng mà, nhưng mà, sao cứ cảm thấy không chân thực đến thế…

Cô quay đầu lại nhìn như vậy nên bước chân chậm dần, lúc ngoảnh đầu trở lại, Tiêu Nại đã dừng chân phía trước đợi cô. Vi Vi ngượng ngùng đi nhanh hơn để theo kịp, Tiêu Nại đợi cô đến gần thì hỏi vẻ rất nghiêm túc: “Vi Vi, em có ăn cá không?”

Được thôi, Vi Vi hoàn toàn bị chấn động bởi một tiếng “Vi Vi” quá tự nhiên của anh rồi.

Câu hỏi như thế, Vi Vi cơ bản nghĩ rằng Tiêu Nại sẽ dẫn cô đến một quán cá nào đó trong trường, vậy nhưng trên thực tế thì lại là, Tiêu Nại dẫn cô lòng vòng ngoắt ngoéo một lúc lâu mới đến một cửa hàng nhỏ cũ kỹ trong khu giáo chức.

Sau đó vừa ngồi xuống được một lúc, thì có một dì gương mặt rạng rỡ nụ cười bưng một tô canh cá lớn đến đặt trên bàn họ, Tiêu Nại làm vài động tác tay, bà dì ấy cười híp mắt bỏ đi.

Vi Vi nhìn tô canh cá cực to phía trước mặt, ngẩn ra.

Tiêu Nại ung dung cầm mấy chiếc muỗng lên múc canh, “Dì Giang không nói được, nhưng món ăn dì ấy làm rất tuyệt, bố mẹ anh không rành chuyện bếp núc, từ nhỏ anh hết ăn ở nhà ăn của trường thì lại đến đây.”

Í, tuổi thơ của Đại Thần? Tâm trạng bị tê liệt của Vi Vi dần vì những chuyện này mà bớt căng thẳng hơn một chút. Tiêu Nại liếc thấy đôi mắt sáng rực của cô, trong lòng cười thầm, hỏi: “Còn muốn ăn gì nữa không?”

Vi Vi lắc đầu, một tô canh to như vậy muốn ăn hết cũng không dễ, mũi lại ngửi thấy mùi thuốc bắc, Vi Vi hỏi: “Trong canh có thuốc bắc sao?”

“Ừ.” Tiêu Nại mặt không chút biểu cảm, nói: “Tai nạn xe lần trước, bố anh đến đây đặt món đầu cá xuyên khung thiên ma (hai vị thuốc trong Đông y), cho anh ăn bổ não.”

“…”

Tại sao cô lại muốn phá lên cười thế nhỉ? Đặc biệt là thấy được vẻ mặt Đại Thần…

Vi Vi thấy mình quả thực quá là độc ác >o<, ra sức kiềm chế, cố gắng tìm đề tài khác: “Giáo sư Tiêu ư? Em từng chọn môn của giáo sư Tiêu để học.”

Tiêu Nại ngước mắt nhìn cô một cái, tiếp tục mặt không biểu cảm, hỏi: “Có ngủ gục không?”

“…”

Vi Vi choáng. Bạn Đại Thần à, tuy môn học của giáo sư Tiêu quả thực… ừ thì… hơi học thuật một tí, nhưng ông ấy là bố anh cơ mà, anh không cần thẳng thắn thế chứ?

“… Thực ra Giáo sư Tiêu đề cập đến một số kinh nghiệm trong quá trình khảo cổ của các thầy, rất thú vị đó chứ.” Vi Vi cố thử níu kéo chút sĩ diện cho giáo sư Tiêu một cách không-được-thuyết-phục-cho-lắm.

Tiêu Nại đưa bát canh cho cô: “Anh cũng từng chọn môn của ông, đi được 2 tiết.”

Ý ngầm trong câu nói là em không cần phải miễn cưỡng nói tốt cho ông ấy nữa.

Vi Vi thế là cúi đầu lặng lẽ ăn ing, Giáo sư Tiêu, em đã gắng vì tình nghĩa thầy trò lắm rồi, nhưng Tiêu Nại con của thầy lại không chịu để lại chút sĩ diện… Có điều nói đi nói lại thì, Tiêu Nại chọn môn của bố anh, chẳng lẽ cũng vì môn của giáo sư Tiêu lấy điểm học phần dễ nhất ư…

Đến Vi Vi cũng không phát hiện ra, dần dà, cô đã thoải mái hơn nhiều.

Chọc đũa vào xương đầu cá, Vi Vi phát hiện ra Tiêu Nại lại gắp cả cái đầu cá cho cô… Đại Thần chắc không phải là ăn ngán quá rồi nên mới vứt sang cho cô ăn đó chứ…

Trong đầu lóe lên ý nghĩ như vậy, nhưng thân phận kép của Nại Hà thêm cả Tiêu Nại ánh vàng lấp lánh lập tức khiến Vi Vi giết chết ngay tư tưởng này ngay khi còn trong trứng nước.

Đại Thần TWO sao lại làm chuyện nham hiểm thế được, không thể không thể, tuyệt đối không thể!

Lãng phí lương thực là không đạo đức chút nào, vậy là Vi Vi cố gắng ăn đầu cá ing, dì Giang lại bưng đến mấy món ăn nhỏ, gắp vào đầy một bát đưa đến trước mặt Vi Vi, trong miệng Vi Vi đang ngậm cá, không tiện nói, thế là bèn học theo Tiêu Nại, cứng nhắc đưa ngón tay lên biểu thị ý cảm ơn.

Dì Giang cười híp mắt với Vi Vi rồi đáp lại một động tác tay mà Vi Vi không hiểu, Vi Vi vừa quay đầu lại thì thấy Tiêu Nại ở đối diện đang nhìn cô, đôi mày đẹp đẽ, ánh mắt sáng rực.

Vi Vi lúng túng buông tay xuống, đột nhiên thấy mình làm thế thật ngốc quá >o<, tâm trạng e dè lại hăm hở muốn tham gia vào chuyện vui này nên nhảy cuồng lên, dội bình bình trong ngực cô, tuyên cáo một cách bặm trợn sự trở lại của nó.



Vi Vi lặng lẽ ăn món đầu cá, trong lòng nghĩ mình có cần nói gì không nhỉ, len lén ngước lên nhìn người đối diện một cái, anh cũng đang uống nước canh, dáng vẻ nhã nhặn nhưng vui mắt, lặng lẽ không phát ra một tiếng động nào. Hễ anh trầm tư thì sẽ trở về với dáng điệu cao ngạo vốn có, cho dù đang ở trong một tiệm ăn nhỏ cũ kỹ, khí chất thanh cao cũng khiến người ta nhìn rồi sẽ quên đi thế tục.

Tiêu Nại lúc này, lại không giống lắm với Nại Hà trên mạng, dường như càng có thêm khoảng cách… Nhưng nhịp tim đập lại vẫn nhảy nhót dữ dội vui vẻ trong lòng cô.

Hay là thôi đi, nghe nói cha mẹ của Tiêu Nại đều xuất thân từ gia đình trí thức danh giá, không chừng có quy tắc ăn cơm không được nói chuyện hay gì gì đó… Vả lại trong tình trạng cô hiện giờ, không chừng nói càng nhiều lại càng sai, cô vẫn nên giữ lại thực lực cho tương lai thì hơn. Ừ ừ, không sai, an toàn là nhất, cứ ăn cá thôi…

Ăn cá ăn cá…

Thế là, bàn ăn trong một lúc yên tĩnh hẳn, nhưng sự yên tĩnh lúc này không giống với khi đi trên đường ban nãy, dường như đến không khí cũng tràn ngập một cảm giác thật kỳ lạ.

Vẫn tiếng chuông di động quen thuộc phá tan sự yên tĩnh này.

Lúc tiếng chuông vừa vang lên, Vi Vi đã cảm thấy quen quen, lập tức nhận ra rằng, đó chính là đoạn sáo mở đầu video clip “Nữ tặc cướp chồng”.

Sau đó liền thấy Tiêu Nại lấy chiếc di động ra.

Vi Vi ngẩn ngơ nhìn chiếc điện thoại màu trắng bạc trong tay anh, không ngờ chuông di động của Đại Thần lại là bài này?

Chẳng lẽ… chẳng lẽ Đại Thần rất nhớ nhung khoảng thời gian bị cướp hay sao…

Vi Vi nghĩ ngợi lung tung một hồi, Tiêu Nại đã nghe điện thoại, một giọng nam thô lỗ thoắt chốc vẳng ra từ trong điện thoại, âm lượng to đến mức đến Vi Vi cũng nghe được rõ ràng.

“Lão tam, cậu ở đâu vậy? Hôm nay trận chia tay có đến hay không?”

Tiêu Nại quay lại nhìn chiếc đồng hồ trên tường: “Đã nói là bảy giờ mà? Còn sớm.”

“Đến sớm vận động cho nóng người chứ, hôm nay chẳng phải cậu không có việc gì à, đến đây đi, mọi người đều đang chờ cậu đấy.”

“Có việc.”

“Hả? Việc gì, việc gì mà quan trọng thế hả, cậu đang làm gì bây giờ?”

Tiêu Nại trả lời rất bình thản: “Hẹn hò.”

Bên kia đầu dây im lặng một lúc, Vi Vi cầm đũa, cảm thấy, cảm thấy… Cô chẳng còn cảm giác gì cả rồi…

Một lúc sau hình như bên kia đổi người, giọng nói có phần lảnh lót, gào lên còn to hơn người khi nãy: “Lão tam, cậu đang hẹn hò? Dẫn cô ấy đến dẫn cô ấy đến dẫn cô ấy đến!”

Tiêu Nại trấn tĩnh đáp: “Tớ hỏi xem cô ấy có chịu không đã.”

Anh nhìn Vi Vi: “Trận bóng rổ chia tay của năm cuối bọn anh, em có muốn xem không?”

Vi Vi đã bị hai chữ “hẹn hò” làm chấn động đến hồn bay phách lạc, vô thức gật gật đầu, Tiêu Nại bèn trả lời lại với bên kia bằng giọng rất bình tĩnh: “Một chút nữa tớ đưa cô ấy đến.”

Nói xong không đợi bên kia phản ứng, anh cúp luôn điện thoại.

Sau đó… sau đó… tất nhiên là tiếp tục ăn cơm… lẳng lặng… ăn cơm…

Tính tiền.

Vi Vi đang hồn bay phách lạc nghĩ rằng, thật rẻ quá, bao nhiêu là món mà chỉ có hơn năm mươi đồng (tương đương gần 150k nhà mình ^^), lại ngon nữa, sao trước đây chưa từng nghe có quán ăn thế này nhỉ.

Ra khỏi quán ăn nhỏ, Tiêu Nại nói cô đợi anh ở đây, anh về nhà lấy xe.

Vi Vi hồn bay phách lạc nghĩ, ôi, nhà Đại Thần gần đây sao?

Xa xa, Tiêu Nại đạp xe đến.

Vi Vi hồn bay phách lạc nghĩ, thì ra Đại Thần không chỉ đẹp trai khi cưỡi bạch mã, đến cưỡi xe đạp cũng đẹp trai nốt

Tiêu Nại dừng xe, nói: “Lên xe!”

Vi Vi hồn bay phách lạc nghĩ, í, Đại Thần đang mời cô đi cùng?

Đi cùng?!

Hai chữ này thoắt chốc vỗ cho Vi Vi quay về hiện thực, trong khoảnh khắc ba hồn chín vía của cô đều quay trở lại.

Nhìn chiếc xe đạp, lại nhìn Đại Thần, người đẹp Vi Vi lắp bắp: “Chuyện này, chuyện này, em…”

Tiêu Nại hơi nhướn mày.

Vi Vi cố trấn tĩnh, “… Anh chở em?”

“Ừ, đường xa như thế chẳng lẽ đi bộ?”

Đường đến nhà thi đấu bóng rổ xa thế mà đi bộ thì tất nhiên rất đáng sợ, nhưng mà… nhưng mà… càng đáng sợ hơn là anh chở em đó!

Vi Vi rầu rầu!

Với danh tiếng nổi như cồn của sư huynh, lại thêm chút danh nho nhỏ của cô, cùng đi xe đạp men theo đường trường, ước chừng sẽ có ngay những lời đồn đại hay ho cho xem! Tuy rằng họ hình như, thì là, có vẻ như đúng là đang phát triển đến những nghi ngờ hay ho ấy, nhưng bây giờ, trước mắt, hiện tại thì chắc chắn là trắng tinh còn hơn cả lông cừu nữa…

“Như thế, như thế không hợp lắm đâu, người ta nhìn thấy sẽ hiểu lầm đó.” Vi Vi cố gắng từ chối khéo léo ing, vành tai lại hơi đỏ lên.

“Hiểu lầm?”

Chẳng lẽ anh chưa hiểu sao? Vi Vi chỉ còn cách nói toạc móng heo ra, “Hiểu lầm chúng ta là, e hèm, là kiểu quan hệ đó…”

Tiêu Nại lặng lẽ nhìn cô, hồi lâu không nói, Vi Vi chợt cảm thấy căng thẳng lạ lùng… Cô không nói gì sai chứ?

Đúng vào khi cô cảm thấy mỗi lúc một căng thẳng hơn, cuối cùng, Tiêu Nại cũng dần dần mở miệng: “Thế chúng ta không phải là kiểu quan hệ đó từ khi nào vậy?”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a15hda.4rumer.com
 
Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXI + XXII
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...☼º•_A15.HĐA_•º☼... :: Forum Stories :: Truyện Dài :: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên-
Chuyển đến