...☼º¯∙.♂_Chia Sẻ Ước Mơ. Nâng Tầm Tri Thức. Thư Giãn Tâm Hồn. Đó Chính Là Forum A15_♀.∙¯º☼...
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXVII+ XXVIII+ XXIX

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin.Minh Chủ Forum A15
Admin.Minh Chủ Forum A15
avatar

Tổng số bài gửi : 171
Points : 26880
Cảm ơn : 60
Join date : 30/08/2010
Age : 23
Đến từ : Thiên Đường

Bài gửiTiêu đề: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXVII+ XXVIII+ XXIX   Sun Sep 26, 2010 2:49 pm

CHƯƠNG 27: ANH SẼ CHỊU KHÔNG NỔI
Trong đôi đồng tử đen nhánh lấp lánh ánh sáng, chiếu rọi lên những bóng dáng đầy ắp trước mặt, anh nhã nhặn cười: “Đa tạ đã quá khen, không dám nhận vinh hạnh đó.”

Mộng Du Giang Hồ 2?

Danh từ thân quen nhưng lại mang chút vẻ xa lạ này lập tức khiến Vi Vi chuyển tầm nhìn từ vi tính sang Tiêu Nại, buột miệng hỏi: “Mộng Du Giang Hồ sắp ra bản 2?!”

Sao trước đây chưa từng nghe tin này nhỉ, hơn nữa lại còn thấy mẫu thiết kế nhân vật của Mộng Du 2 ở trong máy vi tính của Đại Thần, vậy là nói lên điều gì đây?

“Game này là anh làm ư?” Nói bậy ra một câu không suy nghĩ, Vi Vi lại nhanh chóng gạt bỏ: “Không đúng, em nhớ Mộng Du Giang Hồ là sản phẩm của Phong Đằng mà.”

“Mộng Du Giang Hồ chính xác là của tập đoàn Phong Đằng, nhưng Mộng Du 2 tương lai sẽ do bọn anh và Phong Đằng cùng hợp tác khai thác.”

Giọng nói và vẻ mặt của anh đều rất bình thản, dường như không hề cảm thấy mình đang tiết lộ ra một thông tin bất ngờ, Vi Vi đờ ra một lúc sau mới tiêu hóa nổi: “Hình như em chưa từng nghe nói sắp ra Mộng Du 2.”

“Trước mắt vẫn chưa định công bố tin tức ra ngoài.”

Vi Vi bỗng nhớ ra: “Vậy đoạn video clip Nữ Tặc Cướp Chồng là anh…”

Tiêu Nại lắc đầu: “Không, chuyện video clip thì anh cũng chỉ mới biết sớm hơn em một ngày thôi.”

Tuy anh hợp tác với Phong Đằng làm Mộng Du 2, nhưng Mộng Du 1 chẳng có chút liên quan gì đến anh cả. Mộng Du 1 là một game võ hiệp do phòng công nghệ Phong Đằng dưới trướng tập đoàn Phong Đằng tự khai thác kinh doanh, quy thuộc không giống nhau nên sách lược gì của bên đó, anh đương nhiên là không biết, nếu như không phải sách lược này còn dính líu đến Mộng 2, thì Phong Đằng hoàn toàn không cần thiết phải tham mưu ý kiến của anh.

Lúc đầu nếu không suy xét đến vấn đề tiền vốn và cả khả năng nhận chịu thất bại của mình, Tiêu Nại cũng sẽ không hợp tác với Phong Đằng làm Mộng Du 2, mà căn cứ theo quy ước hợp tác, phòng công nghệ của Phong Đằng chỉ phụ trách đầu tư vốn và kinh doanh hậu kỳ, còn chuyện khai thác và phát hành sẽ do bên anh chịu trách nhiệm. Cho nên khi phòng công nghệ Phong Đằng gọi điện thoại đến, mong muốn Mộng Du 2 tăng cường thêm cách chơi cướp chồng dạng mới, Tiêu Nại có phần bất ngờ. Đợi đến khi đối phương nói rõ ý tưởng này xuất phát từ đoạn video Nữ tặc cướp chồng, Tiêu Nại bắt đầu dở cười dở mếu.

Suy nghĩ trong một thời gian ngắn rồi, anh đã đồng ý tăng thêm cách chơi cướp chồng mới cho Mộng 2, nhưng anh lại không nói cho Phong Đằng biết, Nhất Tiếu Nại Hà trong đoạn video đó chính là anh.

Bên phía Phong Đằng tất nhiên cũng không biết Nhất Tiếu Nại Hà là anh, ID này là do anh lập ra đầu tiên sau khi Mộng Du Giang Hồ phát hành, dưới sự đề cử của bạn cùng phòng, chơi một lúc rồi không tiếp tục nữa, cho đến sau khi Phong Đằng kiến nghị hợp tác, anh mới có ý nghĩ quay lại với trò chơi quen thuộc trước kia.

Tiêu Nại vừa giới thiệu ngắn gọn quan hệ giữa anh và Phong Đằng, vừa điều chỉnh cho nhiều nhân vật mới xuất hiện để Vi Vi xem, Vi Vi chăm chú ngắm một lát, rồi hỏi: “Vậy cách chơi cướp chồng mới là có ý nghĩa gì?”

“Nói đơn giản là, thiết kế một hệ thống cướp chồng/vợ, các game thủ khác giới tính khi khởi động hệ thống này có thể tranh cướp lẫn nhau.”

Vi Vi lập tức phản ứng ngay: “Giống như đóng mở PK trong game vậy ư?”

“Ừ.”

Hình như quả đúng là rất mới lạ rất thú vị, nhưng như thế chắc là loạn lắm? Vi Vi tưởng tượng ra cảnh các game thủ nam nữ cướp tới đoạt lui trong toàn game mà toát mồ hôi.

Xem xong một lượt thiết kế nhân vật, Tiêu Nại đứng dậy đi pha trà, Vi Vi nhìn trên màn hình vi tính, ngón tay vô thức cầm lấy con chuột vi tính của anh, click chọn xem lại các thiết kế, dần dần ngắm đến thần người, theo đà ngồi dựa một nửa lên ghế của Tiêu Nại mà không hay biết gì.

Tiêu Nại pha xong hai cốc trà quay lại, liền nhìn thấy cảnh tượng như thế, có vẻ hơi ngẩn ra một lúc rồi tự nhiên trở lại, đặt cốc trà trong tay trái lên tủ sách kế bên, dựa vào đấy, thong thả nhấm nháp.

Bạn đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người ngắm cảnh đang đứng trên lầu ngắm bạn.

Vi Vi không nhận ra mình đã nhập hồn, sau khi ngắm nghía kỹ lưỡng các nhân vật thêm lần nữa, ngẩng đầu lên ánh mắt lấp lánh nói với Tiêu Nại: “Em thích game này quá.”

Tiêu Nại tựa vào tủ sách, cười: “Chỉ xem thiết kế nhân vật?”

“Không phải đâu, thiết kế nhân vật có thể nhìn ra được rất nhiều thứ.” Vi Vi ngẫm nghĩ, tuy nói vấn đề này có hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn bộc lộ cách nghĩ của mình.

“Hiện giờ các game có mặt trên thị trường đều vì muốn làm thỏa mãn các game thủ nam, nên các nhân vật nữ đều ăn mặc hở hang, một vài nhân vật quả thực không nhìn nổi. Lúc đầu em chọn nhân vật Hồng Y Nữ Hiệp, một phần vì em rất thích chức năng của nó, mặt khác là do y phục của nó nhiều. Nhưng Mộng Du 2 thì khác, các nhân vật nữ trong đó đều ăn mặc rất chỉn chu, điều này chí ít nói lên được rằng người tạo ra game này tôn trọng sản phẩm của mình, có niềm tin với nó, không cần dùng đến những thủ đoạn thô tục tầm thường theo thị hiếu số đông.”

Trong lòng Vi Vi cảm thấy vui sướng lạ kỳ. Các nhân vật nữ trong game Mộng Du 1 vẫn hở hang rất nhiều, chỉ tốt hơn chút ít so với các game khác trên thị thường thôi, còn Mộng Du 2 bây giờ lại có thay đổi lớn như vậy, chắc chắc là do quyết định của Đại Thần khi sáng lập ra chăng. Điều này có phải là, Đại Thần rất tôn trọng phái nữ hay không?

Tiêu Nại không hề nghĩ rằng cô lại nói ra những lời này, trong lòng chợt thấy rung động, ngắm gương mặt yêu kiều thần thái sinh động của cô, bên mũi thoang thoảng hương trà, tận sâu trong đáy lòng chợt lướt qua một nét vui sướng.

Để “nhân vật nữ không bị hở hang”, chỉ mấy từ này nói nghe thì đơn giản, nhưng lúc đầu anh đã phải lao tâm khổ tứ rất nhiều mới đạt được kết quả như hôm nay. Anh xuất thân từ gia đình học vấn danh giá, bản thân có sự kiên trì cứng rắn, nhưng thuyết phục phía đầu tư bằng nguyên tắc của mình? Quá ngây thơ quá ảo tưởng, chỉ có thị trường mới có thể thuyết phục thị trường, thế là anh đã tiến hành đủ loại điều tra nghiên cứu, để phía đầu tư ý thức được khả năng bỏ tiền ra cho game online của phái nữ, biết được rằng một trò chơi có thể thu hút được game thủ nam không chỉ dựa vào độ hở hang của các nhân vật nữ…

Có điều những chuyện này anh không nói với Vi Vi, bao nhiêu lời muốn nói ấy, đối với Tiêu Nại, mãi mãi sẽ là những chuyện nhẹ nhàng đơn giản. Trong đôi đồng tử đen nhánh lấp lánh ánh sáng, chiếu rọi lên những bóng dáng đầy ắp trước mặt, anh nhã nhặn cười: “Đa tạ đã quá khen, không dám nhận vinh hạnh đó.”

Anh tỏ ra bình thản như thế, nhưng Vi Vi lại cảm thấy một cách rất kỳ lạ, có một thoáng rung động rất khác, tâm trạng Đại Thần dường như rất tốt, chẳng lẽ cô không cẩn thận đã nịnh khéo Đại Thần rồi ư? Vi Vi có phần ấp úng, hỏi Tiêu Nại với vẻ mong chờ: “Mộng 2 khi nào hoàn thành nội bộ?”

“Sớm nhất là cuối năm sẽ hoàn thành xong.”

Lúc đó muốn có một tài khoản nội bộ chắc không sao nhỉ, trong lòng vui sướng một lúc sau, Vi Vi nghĩ đến chuyện chính. “Nếu đã hợp tác thì chuyện video đó anh lo liệu nhé? Thực ra anh làm là tốt nhất, tuy đoạn phim đó lấy tên em để post, nhưng trên thực tế là do anh làm mà.”

Tiêu Nại từ chối luôn mà không cần cân nhắc: “Tất nhiên là không được, tên của anh không thể xuất hiện trên hợp đồng được.”

Vi Vi thắc mắc: “Vì sao?”

Tiêu Nại nói thẳng vấn đề: “Phí bản quyền.”

Lần này Vi Vi đã suy nghĩ ra mấu chốt – Nếu Đại Thần ký hợp đồng này, vậy những gì anh làm cho Mộng Du 2, những cống hiến sáng tạo sẽ là chuyện đương nhiên, Phong Đằng sẽ không cần trả bản quyền nữa.

“Vậy được, em ký một mình, có được tiền bản quyền thì năm người chúng ta chia đều.” Vi Vi tốt bụng hiền lành nói thế, có điều, vì sao rõ ràng là chuyện hợp pháp, nhưng sao cô bỗng có cảm giác như đi lừa tiền người ta thế nhỉ >o<

“Không cần chia cho bọn Ngu Công.” Nhìn những phiến lá trà nổi lên trong cốc, Tiêu Nại điềm nhiên bảo.

“Hử?” Như vậy không được tốt lắm, dù gì người ta cũng đóng góp mà.

“Em cứ cầm đi, xem như là lễ ra mắt của họ.”

Lễ ra mắt…

Vi Vi há mồm cứng họng nhìn anh, vốn còn muốn hỏi vậy phần của anh thì phải làm sao, bây giờ lại không hỏi nổi, lỡ như anh nói… xem như sính lễ thì phải làm sao >o<

Những lời trao đổi vừa rồi đều xoay quanh vấn đề game online, Vi Vi vẫn chưa cảm thấy gì, bây giờ cô không tiếp lời, trong phòng đột nhiên tĩnh lặng, Vi Vi sực phát hiện ra, cô đã sờ con chuột vi tính của Đại Thần, dùng vi tính của Đại Thần, ngồi trên ghế của Đại Thần?!

Cái… cái… cái chuyện này… xảy ra từ khi nào vậy!

Chầm chậm, rút tay ra khỏi vật thể thần kỳ là con chuột vi tính của Đại Thần lại, Vi Vi lúng túng cực độ liếc ánh mắt sang nơi khác, không dám nhìn gương mặt Đại Thần, vừa nãy cô còn cảm thấy kỳ lạ, sao anh cứ đứng mãi đó làm gì… Thì ra là có nhà mà không về được >o<

Trong văn phòng thật tĩnh lặng, Tiêu Nại dường như cố ý để cô càng lúng túng hơn, không nói gì cũng không động đậy, nhàn nhã uống trà của mình, ngón tay thon dài thỉnh thoảng nhẹ vuốt trên thân cốc.

Ánh mắt cố dời đi của Vi Vi lại bị động tác của anh hấp dẫn, nhìn không chớp mắt ngón tay của anh. Lúc nãy chỉ toàn nói chuyện mà không để ý, anh cầm trong tay hình như là…

Lần này không đoái hoài gì đến tình trạng ngượng ngùng nữa, Vi Vi hiếu kỳ đứng dậy, bước đến bên anh, cúi thấp đầu nhìn cốc trà trong tay anh, Tiêu Nại cười, đưa cốc trà cho cô.

Vi Vi đón lấy, nâng lên trong tay thưởng thức kỹ lưỡng, đây là một cốc trà bằng sứ trắng rất cổ điển, thân cốc được chạm khắc tỉ mỉ, sóng sánh lục trà màu xanh ngọc bích nhạt, rất đáng yêu mà lại tinh tế. Nhưng điều thu hút Vi Vi không phải nét đẹp đẽ của nó, mà là hình ảnh được vẽ trên ấy – mấy bụi trúc xanh, phía trước có một Bạch Y Cầm Sư đang ngồi gảy đàn.

“Bộ cốc trà số lượng giới hạn trong Mộng Du Giang Hồ?” Vi Vi có phần vui mừng kêu lên.

“Ừ, còn có chiếc này, của em.”

Lại một cốc trà thoang thoảng hương trà thơm được đặt vào tay cô, vẫn với phần thân trắng tinh khiết, nhưng trên đó khắc hình Hồng Y Nữ Hiệp đang múa đao.

“Còn có cái khác không?” Trong Mộng Du Giang Hồ có 36 nhân vật, một bộ chắc phải có 36 chiếc nhỉ.

“Phong Đằng tặng một bộ cho bọn anh, anh chỉ lấy có hai chiếc này, còn lại đều ở chỗ bọn Ngu Công.”

Chỉ lấy có hai?

Vi Vi đang cầm chiếc cốc trong tay nhìn trái ngó phải, bỗng động tác khựng lại, ngẩng lên nhìn gương mặt tuấn tú đang kề gần mình, trong khoảnh khắc, rèm mi dài lại rủ xuống, che giấu sóng mắt lóng lánh của cô.

Vậy nên, chiếc cốc này là chuẩn bị cho cô ư? Anh đã sớm đoán được rằng sẽ có ngày cô đến văn phòng của anh?

Vi Vi tiếp tục ngắm chiếc cốc, nhưng vô hình trung động tác lại chậm hẳn, nhất cử nhất động đều tỏ vẻ lơ đãng, cuối cùng, khi bản thân cũng chưa có chuẩn bị tâm lý gì, Vi Vi khẽ khàng hỏi: “Tiêu Nại, hôm qua sao anh lại nhận ra em?”

Hai chữ “Tiêu Nại” lần đầu tiên cô thốt ra, dường như mang đến một ma lực kỳ lạ, cho dù trấn tĩnh như Tiêu Nại cũng có một khắc thất thần. Có điều, khi anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, trả lời câu hỏi này, người thất thần lập tức chuyển thành Vi Vi.

“Không phải hôm qua.” Nhẹ nhàng lấy đi chiếc cốc Bạch Y Cầm Sư trong tay cô, Tiêu Nại đáp: “Là khoảng tháng Ba, ở Cực Trí.”

Tháng Ba? Cực Trí… Nơi tên Cực Trí…

“Tiệm internet?!” Vi Vi sững sờ.

“Ừ, hôm ấy anh vừa có việc ngang qua đó, lúc đi có thấy em đang bang chiến”

Vi Vi hoàn toàn đờ ra. Cô đã từng nghĩ đến rất nhiều nguyên nhân Đại Thần nhận ra cô, giọng nói này, kiểm tra IP này, xem thông tin trên mạng này, những chuyện này không khó với Đại Thần, vậy nhưng, lại là ở tiệm internet? Hơn nữa còn rất sớm, tháng Ba?

Nhớ lại khoảng tháng Ba đúng là cô có lần đến tiệm net thật, vì mạng trong ký túc bị hư, cô đến thông báo cho người trong bang phái biết cô sẽ không thể lên mạng trong một thời gian, tiện thể cũng tham gia bang chiến ngày hôm ấy.

Sớm như thế, mà Đại Thần đã biết cô rồi?

“Thao tác của em rất đẹp, tốc độ tay rất nhanh.”

Ánh mắt Tiêu Nại dừng trên tay Vi Vi, hôm đó chính là đôi tay này, trong tiệm net ồn ĩ, chỉ nhìn một lần đã thu hút sự chú ý của anh.

Tốc độ tay à~ Trong đầu Vi Vi hỗn loạn, trong một lúc chỉ có thể đờ đẫn nghe từng lời anh nói. “Hè năm lớp mười hai em có chơi SC một thời gian, nên đã luyện tập được, thực ra APM của em không cao, không đến 150.”

“APM chẳng qua chỉ là số liệu tham khảo mà thôi.”

Vi Vi gật đầu, so với APM thì tần suất thao tác hiệu quả có lẽ quan trọng hơn chăng, có điều tuy đồng ý với anh, nhưng Vi Vi không nhịn được hỏi: “Vậy APM của anh là bao nhiêu?”

Có khi nào đạt đến mức cao nhất? Chẳng hạn biến thái cỡ 400…

“Chưa trắc nghiệm thử, lúc anh chơi thì vẫn chưa có khái niệm APM.”

Vẫn chưa có khái niệm APM, vậy là đã bao năm về trước rồi? Vi Vi tưởng tượng một lúc, bỗng nhiên thấy máu nóng chảy rần rật trong huyết quản, dáng vẻ Đại Thần chơi game chắc chắn là đẹp siêu cấp rồi.

Càng nghĩ càng hứng chí, thế là Vi Vi theo điều kiện phản xạ, ánh mắt lóe sáng nhìn anh: “Khi nào đó chúng ta thử một lần đi!”

Vấn đề này hướng đến đâu đây? Tiêu Nại hơi nhướn mày, mang nét cười liếc cô: “Được, có điều vẫn cần phải xin…” Anh dừng lại một lúc mới nói tiếp, “… nương nhẹ tay cho!”

Rõ ràng anh không nói gì, nhưng mặt Vi Vi lại đỏ bừng, sao cô cảm thấy chỗ anh dừng, là muốn nói “phu nhân” vậy?

Choáng.

Hôm nay cô nhất định là bị tẩu hỏa nhập ma rồi, cứ nghĩ toàn những điều kỳ quặc, nào là sính lễ nào là phu nhân, còn nói nữa, không chừng cô còn nghĩ đến những điều kỳ quặc hơn… ối…

“Ơ vậy… em đi xem sách.”

Không đợi Tiêu Nại đáp lời, Vi Vi nhanh chóng mang theo cốc trà ngồi xuống ghế salon, cầm sách lên giả vờ xem rất chăm chú.

Thời gian trà chiều kết thúc.

Vi Vi cuối cùng cũng đã có thể nghiêm túc xem được mấy trang sách, nhưng chưa được bao lâu đã lại lơ đãng, cô vẫn còn một vấn đề chưa hỏi…

Nếu anh đã biết cô từ rất lâu, tại sao trong game lại không hề nhắc đến?

Vi Vi vô thức chìm vào suy tư, hoàn toàn không biết rằng, ánh mắt của cô đã lệch đi, từ trang sách chuyển sang người ấy đang ngồi sau bàn làm việc.

Trong văn phòng vẫn yên tĩnh như cũ, chỉ có tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng, nhưng về sau âm thanh ấy cũng dần mất đi, Tiêu Nại chợt ngừng tay, không hề ngẩng đầu lên, nói: “Vi Vi, em mà còn nhìn nữa, anh sẽ chịu không nổi.”

Vì đang lơ đãng đâu đâu nên Vi Vi tuy nghe thấy anh nói thế, nhưng lại không hiểu ra ngay ý tứ trong đó, một lúc sau mới choàng tỉnh, sau đó…

Được thôi, Vi Vi sắp tự thiêu rồi, cô không còn muốn hỏi gì nữa T T

Cả một buổi chiều, Vi Vi đã vật vờ trong hiệu suất làm việc thấp đến thảm thương. Cơm tối thì ăn luôn ở gần bên tòa nhà văn phòng của Đại Thần, Vi Vi cứ lo lắng là sẽ lại đi ăn canh cá, cũng may Đại Thần vẫn chưa đến nỗi không nhân đạo như thế.

Chật vật mãi một buổi chiều mà vẫn chưa xem sách được là mấy, ăn cơm tối xong, Vi Vi rất muốn trở về ký túc, vậy nhưng mong muốn này chưa kịp trở thành hiện thực, thì đã bị một câu nói của Đại Thần dập tắt ngay.

Đại Thần hỏi: “Có muốn PK với anh không?”

Thế là, Vi Vi ngoan ngoãn theo anh về lại công ty, mỗi người một máy, bắt đầu PKing~~~ Bất hạnh là, từ Mộng Du PK tới SC, Vi Vi đều thua thảm hại, đến nỗi về sau bắt đầu oán trách anh. Bạn trai người ta đều nhường nhịn người yêu mình, tại sao anh ấy nhà cô lại tàn ác như thế, lúc xử lý cô cũng chẳng hề chau mày.

Tất nhiên, với suy nghĩ hi vọng Đại Thần nương nhẹ tay này là hết sức vô sỉ, Vi Vi theo quán tính đá văng nó vào góc sâu nhất của đại não.

Do Vi Vi càng thua càng hăng máu, cho đến tận chín giờ, Tiêu Nại mới đưa cô trở về. Cả một ngày nay, Vi Vi bận rộn vô cùng, cùng Đại Thần vừa bàn luận game vừa PK, nhưng Vi Vi lại như tìm thấy được cảm giác trong game trước đây, và cũng chợt cảm thấy, Đại Thần quá gần gũi…

CHƯƠNG 28: ĐI LƯỚT QUA
Có biết thế nào là gần mực thì đen không? Bạn Vi Vi của chúng ta mới tiếp xúc với Tiêu Nại Chân Nhân có mấy ngày, mà từ một khe suối trong đã biến thành Hắc Long Giang rồi.

Khi Vi Vi đăng nhập vào Mộng Du Giang Hồ thì đã là thứ sáu của bốn ngày sau đó.

Vốn là trong thời gian thi cử, Vi Vi tuyệt đối không đụng đến game, để tránh khỏi phải phân tâm… Bây giờ đã có một người khiến cô quá sức phân tâm rồi >o<

Lần này lên mạng là vì chuyện ký hợp đồng bán video clip.

Mấy hôm nay, Vi Vi và phía Phong Đằng đã ký được hợp đồng với hiệu suất siêu cao, thứ Tư Vi Vi gửi hợp đồng đến tổng công ty Phong Đằng ở Thượng Hải, thứ Năm người ta nói đã nhận được, sau đó hẹn tám giờ tối thứ Sáu sẽ gửi thù lao theo hợp đồng cho Vi Vi.

Thù lao của hợp đồng là bốn con thú cưng trong game.

Lúc đầu bên phía Phong Đằng đề nghị thù lao là sáu ngàn tệ tiền mặt, nhưng Vi Vi suy nghĩ một lúc rồi đề xuất suy nghĩ muốn dùng vật cưng trong game để thay cho tiền mặt. Phía Phong Đằng tất nhiên vô cùng vui mừng với đề nghị này, dù gì sáu ngàn tệ cũng là tiền thật, còn vật cưng trong game đối với họ chẳng qua chỉ là dữ liệu game thôi. Hai bên đã thống nhất tiến hành điều chỉnh vật cưng về số lượng và đẳng cấp, cuối cùng giá của Vi Vi đề ra đã thành công, bên phía Phong Đằng chấp nhận sẽ đưa Vi Vi bốn con thần thú thông thường với giá thị trường khoảng hai ngàn tệ và hai loại chất liệu làm thuốc tỷ lệ nổ cực nhỏ.

Đồ nhiều thế này thì tất nhiên không chỉ là của riêng Vi Vi, bọn Ngu Công và Hầu Tử Tửu đều có phần, tuy là ý Đại Thần bảo để cô giữ phần thưởng một mình, nhưng Vi Vi luôn cảm thấy chuyện tốt thì nên để mọi người cùng chia sẻ với nhau thì mới vui vẻ hơn.

Thời gian đã hẹn là tám giờ tối, Vi Vi bảy giờ rưỡi đã lên mạng, đã lâu không chơi game, dù gì vẫn thấy nhớ nhung.

Lúc ăn tối Đại Thần bảo buổi tối anh có việc, lúc này chắc là không có ở đây, nhưng online rồi, Vi Vi vẫn liếc qua trước avatar (hình đại diện) của anh – quả nhiên vẫn xám xịt.

Ngu Công và Hầu Tử Tửu cũng không có đó, avatar của Mô-za-a lại sáng. Vi Vi vừa định gửi tin nhắn chào hỏi anh chàng thì anh đã gửi đến bao nhiêu dấu ba chấm đến.

Vi Vi cũng làm theo, đáp lại bằng những dấu chấm câu.

Mô-za-a lại gửi đến gấp đôi những dấu ba chấm.

Vi Vi cũng không chịu thua gõ ra một loạt những dấu chấm câu.

Thế là đoạn đối thoại thần bí được triển khai như sau.

“……”

“………”

“………………”

“…………………………..”

Đúng vào lúc Vi Vi định chấm dứt màn nói chuyện vô duyên này, Mô-za-a cuối cùng cũng mở miệng oán trách: “Vi Vi sư muội à…”

Cách xưng hô này khiến Vi Vi trong tích tắc cảm nhận được cảm giác “hổ khu nhất chấn” (hình dung động tác cơ thể của một người có thân thể tráng kiện khi bị kích động), bị sét đánh không nhẹ, sau đó buột miệng đáp lại: “Mỹ nhân sư huynh…”

“Khỉ thật!” Tên Mô-za-a lập tức bùng nổ: “Ai nói cho em biết cái biệt danh này hả, lão đây thân cao một mét tám mươi, khỏe mạnh hơn trâu, đen hơn cả than, mỹ nhân cái đít thì có chứ mỹ nhân @%#%$#@#$#@#$…..##$$@$…”

Nhưng ai bảo anh họ Hách, lại còn đầu thai ở núi Nga My, khiến cho mẹ anh cảm thấy đây là một cô bé, trước khi sinh ra đã đặt luôn tên là Hách My làm chi? (Trong tiếng Hoa, tên Hách My và “hảo mỹ” (đẹp quá) phát âm giống nhau nên mới có biệt danh là “mỹ nhân” ^^) Vi Vi ngồi trước vi tính thông cảm, một chàng trai cao lớn với cái tên thế này rõ ràng khiến người khác nhảy nhổm lên.

Mô-za-a xả stress xong, vẫn còn tức giận, hỏi: “Đứa nào nói cho em biết biệt danh này?”

Đương nhiên là Đại Thần nói rồi. Thực ra Tiêu Nại chỉ tiện nhắc đến tên của Mô-za-a mà thôi, nhưng Vi Vi bị “vẻ đẹp” của cái tên này làm chấn động, hỏi thêm vài câu nữa, Tiêu Đại Thần thế là cũng nói thêm vài lời, khụ khụ…

Vi Vi sao lại làm được chuyện đem Đại Thần nhà mình ra bán bao giờ! Có điều, nói dối cũng không hay, thế là Vi Vi trả lời như thế này: “Hôm ấy ở nhà thi đấu bóng rổ, em đã gặp Ngu Công và Hầu Tử Tửu…”

Biết thế nào gọi là nghệ thuật nói chuyện chưa?

Bạn Bối Vi Vi chẳng nói gì cả, chỉ kể lại một chuyện đã xảy ra, đã hoàn thành mục tiêu đổ tội cho người khác.

Có biết thế nào là gần mực thì đen không? Bạn Vi Vi của chúng ta mới tiếp xúc với Tiêu Nại Chân Nhân có mấy ngày, mà từ một khe suối trong đã biến thành Hắc Long Giang rồi.

Mô-za-a hồi lâu sau vẫn không trả lời, lát sau quay lại nói với Vi Vi: “Vừa nãy bọn hắn đi PK rồi.”

Vi Vi ú ớ: “Ngu Công Hầu Tử Tửu?”

Mô-za-a: “Ừ, yên tâm, anh không lôi kéo em vào đâu.”

Vi Vi dù sao vẫn chưa đạt đến cảnh giới, thấy Mô-za-a nghĩa khí như vậy thì bỗng thấy hơi xấu hổ, nên rất có thành ý mở miệng: “Sư huynh à, thực ra em thấy anh vẫn rất may mắn mà.”

Mô-za-a gõ một biểu tượng ngơ ngẩn.

Vi Vi: “Tên của anh chẳng phải đến từ núi Nga My sao, anh nghĩ xem nếu như anh không tên là Hách My, thế thì phải gọi là Hách Nga à, Hách Nga đói quá… Gọi ra càng kỳ quặc hơn.” (“đói quá” phát âm giống tên Hách Nga ^^)

Mô-za-a ủ rũ đáp: “Em chịu để một người đàn ông được gọi ‘đói quá’ hay là ‘đẹp quá’ giữa đường giữa xá?”

Vi Vi phì cười.

Mô-za-a càng ủ rũ hơn: “Vấn đề này anh đã nghĩ đi nghĩ lại mấy năm rồi, thực ra anh có thể tên là Hách Sơn.”

Vi Vi cười nghiêng ngả.

Đang trò chuyện với Mô-za-a thì Lôi Thần Ni Ni cũng online, Vi Vi gửi đi một biểu cảm mặt cười, một lát sau tin nhắn đáp lại của Lôi Thần Ni Ni gửi đến, giọng điệu rất chi xúc động: “Hu hu hu hu, Vi Vi cậu đến rồi! Tớ cứ tưởng cậu không chơi game nữa như Bang chủ Điệp Mộng chứ!”

“Đâu có ^_^, chỉ là đang bận thi thôi mà!”

“Lâu quá rồi cậu không đến nhỉ.”

“Đến cũng hai lần rồi, lúc đó cậu không online.”

“Vậy à, xui xẻo quá.”

Buôn dưa về những chuyện gần đây, Lôi Thần Ni Ni lại hỏi về chuyện thất hẹn của Nhất Tiếu Nại Hà hôm thi chung kết, Vi Vi nghĩ nếu nói Đại Thần bị đâm xe vào gốc cây thì e phàm tục quá, thế là ậm ừ nói cho qua chuyện, có điều cho dù là thế thì tin Nhất Tiếu Nại Hà không rời bỏ Mộng Du cũng đủ cho Ni Ni “bà tám” hài lòng rồi.

Tính nhiều chuyện đã được thỏa mãn, Ni Ni nhớ đến chuyện khác: “Đúng rồi, Vi Vi, cậu bây giờ có rảnh không?”

“Sao vậy?”

“Đến giúp giết U Minh Quỷ Lão, boss phụ bản mới ra, giết hai lần rồi vẫn chưa xong, chắc cậu cũng thế nhỉ.”

Vi Vi nhìn đồng hồ, sắp tám giờ rồi, chưa biết GM sẽ đưa vật cưng cho cô theo kiểu gì, lỡ như đúng lúc đang đánh quái thì hình như không tiện lắm.

“Sau tám giờ được không? Tớ có chút việc.”

Lôi Thần Ni Ni gật đầu.

Cách mà công ty game thực hiện quả là lặng lẽ không dấu vết.

Đúng tám giờ, bốn con thần thú đã lặng lẽ xuất hiện trên tài khoản của Vi Vi, hệ thống chỉ phát tin nhắn cá nhân. Cũng phải, nhiều thần thú thế này bỗng chốc gửi cho một người, nếu mà công bố thì chẳng phải là muốn bị chửi hay sao.

Vi Vi ngắm những con thần thú hình thái kỳ lạ trong bảng danh sách vật cưng mà trong lòng phấn khởi, hai mắt phát sáng lấp lánh. Thần thú à thần thú, đợi khi giao cho bọn Ngu Công, đến lúc đó mỗi người một con, xếp hàng lần lượt, oách biết là bao…

Tự sung sướng một lúc lâu sau, Vi Vi nhìn vào bảng danh sách bạn thân, Mô-za-a vẫn còn đó, bèn gửi tin nhắn đi: “Mỹ nhân sư huynh, đến đây nhanh lên, phát thần thú.”

Nghe thấy hai chữ thần thú, Mô-za-a còn đâu tâm trí mà tính toán với Vi Vi về cách xưng hô, rất nhanh đã có mặt bên cạnh Vi Vi.

Vi Vi cho anh chàng một Tiên Nhân Cầu.

Vật Tiên Nhân Cầu này chỉ là một vật phẩm nho nhỏ bình thường mà thôi, không thể so sánh được với tiểu hổ của nhà Tiêu Nại. Vi Vi bỗng nhiên cần vật cưng nhiều như thế, tuy rằng không đến nỗi đánh mất sự cân bằng nghiêm trọng quá, nhưng công ty game dù gì cũng phải suy xét đến suy nghĩ của những game thủ khác.

Vậy nhưng Mô-za-a đã rất vui rồi, vì vật cưng mà Vi Vi cho anh rất hợp với nghề nghiệp của anh, là thứ mà Mô-za-a thèm nhỏ dãi từ lâu mà vẫn chưa có được.

Sau khi niềm vui sướng đầu tiên qua đi, anh chàng hỏi lai lịch của vật cưng này, Vi Vi nói rằng cái này là do công ty game trả thù lao khi ký hợp đồng bán video clip, những nhân vật chủ yếu trong đó đều có phần cả, còn về chuyện bên công ty vốn định gửi cô sáu ngàn tệ thì cô không đả động đến.

Mô-za-a dù sao cũng vẫn là người sắp ra ngoài xã hội lăn lộn rồi, tất nhiên là biết bên công ty game không rộng rãi đến độ phát thần thú cho hợp với nhân vật, chắc chắn đa phần là do sư muội kiêm tam tẩu nhà ta đã đòi cho anh.

Mô-za-a cảm động, đến nỗi cứ lặp đi lặp lại: “Lão tam gả cho người tốt, lão tam gả cho người tốt, một người đắc đạo gà chó thăng thiên.”

Vi Vi đã không hề để ý đến trình độ vận dùng thành ngữ siêu phàm thoát tục của bọn họ từ lâu rồi, đối với việc Mô-za-a tự nhận là gà chó thì cũng không có ý kiến gì, nhưng mà…

Vi Vi: “Gả >o<”

Mô-za-a cười hề hề một lúc rồi nói: “Nói nhầm rồi nói nhầm rồi, đây là câu cửa miệng của Ngu Công, không cẩn thận đã học phải, hắn ngày nào cũng nói phải gả cho vợ giàu.”

Vi Vi không ngờ Ngu Công lại có chí hướng như thế, không nén được thốt lên kinh sợ: “Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.”

Mô-za-a đã làm bại hoại danh tiếng của Ngu Công trong vô thức thì trong lòng vô cùng đắc ý, sung sướng một lúc sau rồi chợt nhớ ra gì đó: “Tam tẩu, có việc này phải báo cáo với em.”

“A?”

Vi Vi bị lời nói nghiêm túc của anh chàng làm cho tinh thần căng thẳng hẳn.

Mô-za-a: “Hôm nay có người gọi điện đến ký túc xá tỏ tình với Lão tam!”

Ối…

Mô-za-a sợ rằng cô không tin, nói tiếp: “Thật đấy, điện thoại là anh bắt, là con gái, có điều anh nghe thấy Lão tam từ chối rồi.”

Vi Vi: “Tỏ tình…”

Bị Vi Vi mua chuộc chỉ bởi một con thần thú, Mô-za-a đã xem Vi Vi là người nhà rồi, nên tỏ ra rất phẫn nộ với hành vi của kẻ si tình vô danh kia, đã biết rõ nhà Lão tam có hổ mà vẫn liều mạng xông vào.

“Tam tẩu em yên tâm, có anh đây, tuyệt đối không để Lão tam hồng hạnh vượt tường đâu. Em nói xem nữ sinh bây giờ nghĩ thế nào, rõ ràng biết người ta có rồi mà còn xông vào! Đất đã có chủ thì mọi người đều giành, ruộng hoang bên cạnh lại chẳng ai cày…”

Thấy Mô-za-a càng nói càng hăng máu, càng lúc càng kích động, Vi Vi toát mồ hôi, vội vã ngăn anh chàng lại.

“Sư huynh à, bìn tĩn, tỏ tình có sao đâu…

Vi Vi: “Em từ nhỏ đến lớn đã bị người ta tỏ tình suốt này…”

Trước khi quen biết bọn Ngu Công, cho dù là nói đùa, Vi Vi cũng không thể nói được những lời kiểu này, nhưng dưới sự rèn luyện của bọn họ, bây giờ Vi Vi đã quen với “rồng vẽ thêm mắt” đối với người thân quen rồi.

Đành phải nói rằng, trong trận chiến hôm nay của Lô Vĩ Vi Vi pk với Mô-za-a, Vi Vi đã dùng chiêu “Thiên lôi trận trận”, giành được thắng lợi mang tính quyết định.

Mô-za-a lần nữa biến mất không tăm tích, nhân vật đứng đó bất động, Vi Vi lượn quanh hai vòng, cảm khái vô vàn, mỹ nhân sư huynh không ổn, quá là không ổn! Ngày ngày ở cạnh bọn Ngu Công, sức đề kháng yếu thế này làm sao chịu nổi đây.

Lúc đảo đến vòng thứ ba, Mô-za-a cuối cùng đã hoàn hồn: “Tam tẩu…”

Vi Vi định dùng biểu cảm khinh thị để trả lời, vậy nhưng chưa kịp gửi đi đã thấy Mô-za-a nói: “Ban nãy Lão tam vừa đi lướt qua cạnh anh.”

Vi Vi: “…”

Mô-za-a: “Đúng vào lúc em nói em từ nhỏ đã bị người ta tỏ tình đến tận khi đã lớn ấy.”

Vi Vi thấy sức lực để gõ chữ của mình cũng yếu đi vài phần: "Anh nói nhảm, anh ấy có ở trong trường đâu."

Mô-za-a: "Hôm nay cậu ấy dọn về."
Vi Vi: "..."

Mô-za-a: “Bây giờ hắn đang mở máy…”

Hàng chữ của anh chàng chưa kịp biến mất, đã nghe thấy “ding” một tiếng, hệ thống báo: Phu quân Nhất Tiếu Nại Hà của bạn đã online…

CHƯƠNG 29: ĐỘI NHÓM LẠ LÙNG NHẤT LỊCH SỬ
Yên lặng có đến một phút.

Nhất Tiếu Nại Hà: “Tạo đội.”

Vi Vi thoát khỏi mạng trong vòng 0.1 giây.

Trong vòng một phút sau khi thoát ra, ý nghĩ của Vi Vi là: May mà mình chạy nhanh.

Một phút sau, Vi Vi bắt đầu nghĩ lại: Sao mình lại phải thoát mạng chứ, chẳng qua chỉ nói đùa thôi mà, chạy thế này há chẳng phải tỏ ra mình thiếu tự tin à, không được! Làm người phải thẳng thắn, nếu không thẳng thắn được mấy thì càng phải thẳng thắn hơn hơn nữa.

Thế là Vi Vi lại lót tót vào lại, vừa online đã thấy phu quân đại nhân áo trắng phấp phới đứng cạnh Mô-za-a. Cướp lời bọn họ, Vi Vi gửi đi một biểu cảm phẫn nộ:

“Em vừa bị rớt mạng!”

“…”

Đại học A, trong một căn phòng ký túc nào đó, một nam sinh tên Hách My nào đó đã bị nghẹn, quay đầu lại nhìn một người nào đó vì không tìm được chỗ trống nên đành đặt laptop lên đùi mình để đăng nhập vào game: “Vợ của cậu thật là thiên tài!”

“Quá khen.” Tiêu Nại thuận miệng khiêm tốn một câu, trên mặt lại có vẻ “Vợ tớ tất nhiên là thiên tài rồi”, khóe môi nở nụ cười, đôi mắt nhìn chăm chú vào màn hình lóe lên tia sáng, ngón tay thon dài gõ chầm chậm lên bàn phím: “Mạng của trường quả thực không được ổn định lắm.”

Lần này đến lượt Vi Vi bị nghẹn.

Tại sao nhìn thấy câu trả lời hiền lành đáng yêu của Đại Thần, trong lòng lại thấy sởn da gà vậy nhỉ. Vi Vi không tự chủ được liền nghĩ đến tên xui xẻo Ma Đạo Thệ Huyết trước kia rất lâu từng đắc tội với Đại Thần, trước khi Đại Thần ra tay thì không một dấu hiệu báo trước. Thấy anh đúng là thuộc dạng tuyển thủ kiểu thừa kiên nhẫn đợi mười năm vẫn chưa muộn! Thôi rồi, nếu như bùng nổ, vậy cứ dẫn nổ cho sớm đi, để tránh khỏi phải giấu càng sâu thì nổ càng to.

Có điều, bạn Vi Vi tuy đã quyết định đối diện thẳng với nhân sinh khốc liệt, nhưng không tránh khỏi vật vã đấu tranh một lát trước khi chết, tục ngữ nói, công kích chính là cách phòng thủ tốt nhất…

Thế là.

Vi Vi: “Ớ, nghe nói hôm nay có người gọi điện đến tỏ tình với anh.”

Hàng chữ này vừa nhảy ra, Tiêu Nại liền liếc về phía Hách My một cái, Hách Mi nhìn thẳng đơ vào máy tính, trán lại rịn ra một giọt mồ hôi.

Tiêu Nại mỉm cười, ung ung ứng đối.

Nhất Tiếu Nại Hà: “Hôm nay chỉ có người gọi điện đến mời anh diễn tấu đàn tranh cổ trong đêm dạ hội tốt nghiệp thôi.”

“…”

Một sự im lặng đáng sợ.

Mô-za-a: “Ngu Công gọi tôi đến chà lưng, out đây out đây.”

Chớp mắt đã biến mất.

Vi Vi hận không thể kéo anh ta lại đánh cho một trận nhừ tử, để khỏi cái tật nói giỡn hại người đi, đúng là hại chết người không đền mạng mà.


Trong game, ao sen nở rộ, Bạch Y Cầm Sư đã ngồi xuống uyển chuyển tấu đàn. “Phu nhân xin yên tâm, anh từ nhỏ đến lớn chưa bị tỏ tình.”

Vi Vi choáng váng thất thần, chưa bị tỏ tình thì chưa bị tỏ tình chứ, có cần phải nhấn mạnh bốn chữ “từ nhỏ đến lớn” không? Đại Thần nhất định là cố ý đây mà.

Đợi đã!

Câu nói này lượn lờ trong đầu Vi Vi hai ba lần, Vi Vi sực phát hiện ra có gì đó không ổn, Đại Thần dám nói anh chưa từng bị tỏ tình bao giờ?! Sao có thể thế được! Cô đã tận mắt chứng kiến mà, làm ơn đi!

Vi Vi: “…Em đã từng thấy anh bị tỏ tình mà!”

Vi Vi hồi tưởng lại cảnh tượng hiếm hoi khi cô vô tình gặp được Đại Thần trước khi gặp nhau chính thức, đã nhìn thấy anh hờ hững bước qua một cô nàng nào đó chặn đường anh để đưa bức thư màu hồng rất lãng mạn.

Tiêu Nại nhíu mày: “Khi nào vậy?”

Vi Vi ngẫm nghĩ, bởi vì gặp được Đại Thần thuộc về những sự kiện thần kỳ, vậy nên thời gian đại khái thì Vi Vi vẫn nhớ được.

“Hình như khoảng cuối học kỳ trước, trên con đường trước cửa thư viện, em nhìn thấy có người đưa thư tình cho anh mà.”

Sau một lúc trầm tư suy nghĩ.

Nhất Tiếu Nại Hà: “Hình như cũng có chút ấn tượng.”

Nhìn kìa nhìn kìa, còn nói mình chưa bao giờ bị tỏ tình, Vi Vi khinh thị.

Nhất Tiếu Nại Hà: “Cô gái đó, chắc là phát tờ rơi.”

Vi Vi @_@

Vi Vi: “…Không thể nào.”

Nhất Tiếu Nại Hà: “Tại sao không thể? Chẳng lẽ có người lại đi tỏ tình trên đường sao, hay là…”

Nhất Tiếu Nại Hà: “Phu nhân đã gặp rồi?”

Vi Vi lập tức toát mồ hôi lạnh, cô đúng là đã từng gặp phải trường hợp này, mà không chỉ một lần.

Bạch Y Cầm Sư thở dài: “Phu nhân quả nhiên rất được mến mộ.”

Tiêu rồi tiêu rồi, càng nói càng thảm, Vi Vi vội vã đáp: “Không có không có, thực ra những chuyện thế này mà nhiều thì cũng rất phiền.”

A, không đúng, câu này không khéo lại khiến người ta nhầm tưởng cô đang vênh mặt lên ấy chứ.

Vi Vi cuống quýt đổi kiểu nói khác: “Ý em là, chuyện này nên cần chất lượng không cần số lượng, anh có em là đủ rồi.”


Hậu quả của việc tay nhanh hơn đầu là, những lời thừa thãi hoàn toàn không đi qua nghiệm chứng của đại não, chỉ việc tuôn ra từ những ngón tay.

0.01 giây sau, Đại Thần vẫn ngẩn ngơ.

Vi Vi lại lần nữa tháo chạy khỏi mạng.

Vi Vi tự kiểm điểm mình.

Cô sai rồi.

Cô không nên điều tốt không học mà chỉ toàn học điều xấu, học kiểu nói thêm thắt dặm mắm dặm muối gì đó của bọn Ngu Công, nhìn xem, hậu quả của thói quen thành tự nhiên chính là, lúc thời khắc quan trọng nhất đã tự hại mình.


Tiêu rồi, ngày mai làm sao gặp Đại Thần đây. Không được, ngày mai cô nhất định phải chạy trốn trước khi Đại Thần gọi điện đến. Vừa nghĩ đến điện thoại thì điện thoại trong phòng réo vang, khiến Vi Vi đang chìm đắm trong tư tưởng giật mình một phen.

Trong phòng chỉ còn mình cô, Vi Vi bèn chạy đến nghe máy.

“A-lô.”

“Anh đây.”

Đại Thần… lại còn gọi điện đến, Vi Vi thất thần: “…Anh cũng out rồi?”

“Không phải out.” Tiêu Nại thong thả đáp: “Hôm nay mạng trường không tốt, anh cũng bị rớt mạng.”

Vi Vi >_<, Đại Thần anh không châm chọc em một ngày thì ngủ không được, đúng không!

Như đang thấy được bộ dạng Vi Vi choáng váng không nói nổi câu nào, Tiêu Nại khẽ cười.

“Vi Vi, anh rất vui.”

Giọng nói trầm thấp lởn vởn trong tòa nhà người thưa thớt, Tiêu Nại giữ điện thoại dựa vào tường, nhớ lại cảnh tượng vừa nãy anh cầm điện thoại bước ra khỏi phòng, đám bạn đã cười rộ lên trêu chọc.

“Có phải ra ngoài gọi điện thoại cho người đẹp Bối của chúng ta không?”

Họ đều biết anh ra ngoài để làm gì, chắc là vẻ mặt anh lúc ấy không thể nào che giấu nổi chăng.

Tuy anh trước giờ không phải người hướng ngoại.

Đại Thần nói anh rất vui… là vì câu nói đó của cô ư?

Ngón tay Vi Vi cũng vô thức xoắn sợi dây điện thoại, hồi lâu sau mới “ừ” một tiếng nhẹ như gió thoảng.

Hai đầu dây đều yên lặng, hình như chẳng cần nói gì cũng được. Một lúc sau, Vi Vi tìm ra chủ đề khác: “À, hợp đồng video em đã yêu cầu công ty trả bằng thần thú rồi.”

“Hách My đã nói với anh rồi.”

“Em cần bốn con, không có phần của anh đâu.” Thực ra cũng có phần của anh, có điều là chưa chắc thành công, nên vẫn khoan nói đã thì hơn.

Vi Vi cứ xoắn dây điện thoại hết vòng này đến vòng khác. “Em muốn một con tiểu hổ, thuộc tính không cao siêu như của anh, vả lại, giới tính cũng không giống với con của anh.”

Tiêu Nại hiểu ra rất nhanh nhưng lại không nói gì, chỉ cười khẽ: “Vậy nên?”

“Không có gì đâu, lần sau lên mạng thì để chúng nó kết hôn nhé, không chừng còn có thể sinh ra tiểu thần thú nữa.”

“Ừ.” Tiêu Nại nói, “Lần sau anh hỏi thử xem hổ của anh có chịu hay không.”

Còn phải hỏi nữa á?! Vi Vi giận: “Cả game này chỉ có mỗi một con hổ cái, nó dám không chịu à?”

Tiêu Nại nén giọng cười thật nhỏ: “Ừ, có lý, nó chắc chắn là đồng ý rồi.”

Hình như có một sợi lông vũ đang lướt qua những chỗ nhạy cảm trong tim cô, Vi Vi chợt có cảm giác mình không nắm nổi ống nghe nữa rồi, cho dù Tiêu Nại không ở trước mặt, cũng không kìm được phải nhìn đi nơi khác, khi ánh mắt lướt qua đồng hồ để trên bàn, một chuyện nào đó đã bị cô ném đến tận dải ngân hà, cuối cùng đã xuất hiện trở lại trong đầu.

Vi Vi: “Bây giờ anh có rảnh không?”

“Ừ?”

“Vào game nữa nhé, giúp bạn em giết boss.”

Vi Vi hôm nay đã lần thứ ba lên mạng rồi, vừa online đã nhận được biểu cảm rầu rĩ của Lôi Thần Ni Ni: “Vi Vi sao cậu lại thoát rồi!”

Vi Vi toát mồ hôi lạnh trả lời: “Hình như bị rớt mạng…”

Lôi Thần Ni Ni: “Ồ, tớ cứ tưởng cậu cho tớ leo cây rồi chứ.”

Vi Vi lúng túng: “Đâu có… Bên cậu mấy vị trí rồi? Tớ dẫn một cao thủ đến.”

Lôi Thần Ni Ni: “Vẫn chưa gọi ai cả, cậu cứ đến đây với bạn cậu trước đi.”

Hẹn xong với Lôi Thần Ni Ni, Nại Hà đã xuất hiện bên cạnh cô, Vi Vi gọi anh một tiếng, không phản ứng gì, một phút sau, Bạch Y Cầm Sư mới nói: “Anh đây, vừa nãy phải dọn dẹp đám người theo dõi một chút.”

Đám người theo dõi…

Vi Vi giả lơ kéo anh gia nhập đội, hai người mau chóng đến trước hang động U Minh.

Lôi Thần Ni Ni đã đứng đó đợi họ, nhìn thấy cao thủ mà Vi Vi dẫn đến lại là Nhất Tiếu Nại Hà thì cả người lảo đảo trong gió, trong kênh tin nhắn riêng reo hò điên cuồng với Vi Vi: “Nhất Tiếu Nại Hà giúp tớ xử boss?!!!!”

Vi Vi cười híp mắt: “Ừ, đánh quái với anh ấy thoải mái lắm, lát nữa để anh ấy chỉ huy.”

Lôi Thần Ni Ni gửi đến biểu cảm nước dãi rỏ ròng ròng.

Vi Vi: “Tớ chưa từng đánh boss U Minh, Nại Hà anh thì sao?”

Nhất Tiếu Nại Hà: “Cũng chưa.”

Vi Vi: “Vậy em vào trang chủ xem thử.”

Tuy Vi Vi tự đánh quái thì không thích tham khảo trước, nhưng giúp người ta đánh boss thì cũng nên bảo đảm chắc thắng mới được.

“Không cần xem đâu.” Nại Hà nói: “Gọi thêm một người chuyên đánh xa đến, lúc giết thì nhanh hơn.”

Lôi Thần Ni Ni hoàn toàn nghe lời anh: “Được, tôi gọi người trong bang đến, chắc chắn cũng có người muốn giết.”

Lôi Thần Ni Ni vừa nói vừa gọi người trên kênh của bang phái.

[Bang phái] [Lôi Thần Ni Ni]: U Minh Lão Thái Bà có ai cần qua không, còn hai vị trí, cần một tiễn thủ (người bắn cung) và một người tùy nghi.

Cô nàng mới gọi một tiếng đã có người đồng ý, có điều người ấy nằm ngoài dự kiến.

[Bang phái] [Chân Thủy Vô Hương]: Hai vị trí? Tôi và Yêu Yêu đến ngay, đợi một chút.

Lôi Thần Ni Ni há hốc mồm trợn tròn mắt, vẫn chưa kịp nghĩ ra nên nói gì để từ chối khéo, thì Chân Thủy đã dẫn theo Yêu Yêu xuất hiện trước động U Minh.

Hai bên vừa gặp mặt nhau, Vi Vi thoáng chốc đờ ra.

Lôi Thần Ni Ni thật muốn tự sát cho rồi, trong đầu không ngừng nhảy ra những cái cớ như “Hôm nay thời tiết không tốt, chúng ta để hôm khác vậy”, “Hôm nay là ngày hòa bình thế giới, chúng ta không sát sinh”, “Tự nhiên tôi bị tiêu chảy” v.v… Cuối cùng những ý nghĩ lộn xộn này lần lượt tụ lại, hóa thành một lời oán trách mạnh mẽ nhất – Tại sao bây giờ không cúp điện!

Trong sự hỗn loạn, Lôi Thần Ni Ni đã nói một câu: “À ừ, có ai không muốn chơi không?”

Được thôi, vốn là Chân Thủy và Tiểu Vũ Yêu Yêu đã muốn rút lui, nhưng Ni Ni nói một câu như vậy, họ muốn chạy cũng không được nữa.

Quá là mất mặt ấy chứ.

Lôi Thần Ni Ni thuộc bang của họ, dựa vào đâu mà bắt họ đi.

Vi Vi đương nhiên cũng không muốn hợp tác với bọn Chân Thủy, nhưng một là có mặt Lôi Thần Ni Ni ở đây, hai là… cô đến trước mà, người cần đi là họ mới đúng.

Yên lặng dễ có đến một phút.

Nhất Tiếu Nại Hà: “Tạo đội.”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a15hda.4rumer.com
 
Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXVII+ XXVIII+ XXIX
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...☼º•_A15.HĐA_•º☼... :: Forum Stories :: Truyện Dài :: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên-
Chuyển đến