...☼º¯∙.♂_Chia Sẻ Ước Mơ. Nâng Tầm Tri Thức. Thư Giãn Tâm Hồn. Đó Chính Là Forum A15_♀.∙¯º☼...
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXX+ XXXI+XXXII

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin.Minh Chủ Forum A15
Admin.Minh Chủ Forum A15
avatar

Tổng số bài gửi : 171
Points : 26880
Cảm ơn : 60
Join date : 30/08/2010
Age : 23
Đến từ : Thiên Đường

Bài gửiTiêu đề: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXX+ XXXI+XXXII   Sun Sep 26, 2010 2:52 pm

CHƯƠNG 30: ĐẲNG CẤP CỦA CAO THỦ
Giữa ánh sáng chớp lóe, đường sáng một cứu một giết là thần tích hoa lệ đạt đến cực hạn, và Cầm Sư thường ngày vốn bình thản, thời khắc này trên người như tỏa ra sự dũng mãnh khó tả.

Trước khi tạo đội, Lôi Thần Ni Ni muốn chết.

Sau khi tạo đội, nhìn thấy một hàng ID trong đội, Lôi Thần Ni Ni thoáng chốc thấy ánh hào quang phản chiếu ngập màn hình.

Như lời nói xưa cũ rằng, một Ni Ni đã bị sét đánh, ngàn vạn Ni Ni khác đứng dậy trong tiếng sấm sét gào hú! Tất cả đều vì tính nhiều chuyện! Nắm chặt!

Lôi Thần Ni Ni trước vi tính đang nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt lóe ra những tia gian manh, tay trái ấn chặt vào nút chụp màn hình, trong lòng không ngừng thúc giục: Tới đi! Tới chút màn hay đi nào!

Đáng tiếc, thời gian từng phút từng giây trôi qua, màn hay mà cô mong đợi đã không hề xuất hiện.

Động U Minh, thực ra là một động cây gồm sáu tầng, boss động U Minh, dùng từ chính xác hơn để miêu tả thì chính là – U Minh lão thái và những nam sủng (tức những nam người tình ^_^) >_<. Ngoài cửa thứ nhất là Nhiếp Tiểu Sảnh cầu cứu dẫn đến kịch tính và thí đấu nổ ra, những cửa sau đó đều do những nam sủng của bà già đó giữ cửa, đánh cho chúng hoảng loạn mà bỏ chạy rồi mới có thể tiến vào cửa cuối cùng – U Minh quỷ lão và một tập hợp những nam sủng mà trước đó đã bỏ chạy.

Đành phải thừa nhận rằng thiết kế nhiệm vụ này quả thật tà ác quá, nhưng kinh khủng hơn là phần sau đó – những game thủ nữ xông vào U Minh Động sau khi bị tiêu diệt, thì hệ thống sẽ trực tiếp tuyên bố game thủ đã tử vong tại trận, nhưng nếu game thủ nam bị diệt, hệ thống lại thông báo “Game thủ XXX đã mất tích trong U Minh…”

Những chuỗi tài khoản được tỉnh lược khiến người ta phải nghi ngờ, thêm vào đó là thuộc tính U Minh quỷ lão thích thu nạp nam sủng, thì chuyện game thủ nam mất tích sau đó làm gì thì không nói cũng biết. Thế là một khi đội đã bị diệt thì kênh thế giới luôn luôn không thể thiếu được hai câu này.

“Ấy, lại thêm một người bị Lão thái thu nạp rồi.”

“XX huynh, cảm giác được làm nam sủng thế nào?”

Lúc bắt đầu cũng có game thủ không chịu nổi tên mình và U Minh lão thái bị dính lại với nhau, bèn quyết định mình sẽ chết ở mấy cửa trước, vậy nhưng, phản ứng của kênh thế giới lại là …

“Khỉ thật, lại bị các nam sủng chiêu dụ ở mấy cửa trước rồi à.”

Hoặc là…

“Đến Nhiếp Tiểu Sảnh muội muội cũng không thắng được, bạn có còn là đàn ông không?”

So sánh thì, chi bằng cam phận làm nam sủng còn hơn >_<

Đội của Vi Vi thuận lợi tiến qua các cửa trước, có điều sự thuận lợi này đối với Vi Vi mà nói thì tốc độ rõ ràng quá chậm. Vì tạo đội với bọn Chân Thủy - Tiểu Vũ, Vi Vi chỉ muốn tốc chiến tốc thắng để dẫn Đại Thần đi nơi khác, không muốn để tinh lực lãng phí ở những con tiểu quái giữa đường, nhưng lần này Tiểu Vũ Yêu Yêu quả thực quá kém, luôn khiến tiểu quái truy sát, muốn không mất thì giờ cũng khó.

Giải quyết xong đám quái vật lớn nhỏ ở cửa gần cuối, Lôi Thần Ni Ni chợt khựng lại trước điểm chuyển sang cửa ải cuối cùng, do dự một lúc rồi nói: “Cửa tiếp theo, ai làm chỉ huy?”

Thực ra chuyện quyền chỉ huy này trước khi vào động đã phải được xác định, có điều Lôi Thần Ni Ni nhút nhát, không dám nói ra. Mấy cửa trước thì vấn đề này không bức thiết lắm, vì có Vi Vi và Nại Hà ở đây, chỉ cần hai vợ chồng họ phát huy công lực đã đủ rồi, nhưng cửa cuối thì không được, đối mặt với kẻ địch hung hãn mạnh mẽ, bắt buộc phải hạ quyết định.

Quyết định này Lôi Thần Ni Ni thấy lẽ đương nhiên là phải là Nhất Tiếu Nại Hà, cô đã muốn lĩnh hội đẳng cấp của đệ nhất cao thủ từ lâu, nhưng có Chân Thủy Vô Hương và Tiểu Vũ Yêu Yêu ở đây, cô lại không tiện nói ra.

Vi Vi biết cô khó xử, vừa định nói cứ theo tiền lệ, quyền chỉ huy thuộc về đẳng cấp cao nhất. nhưng lại thấy đẳng cấp của Chân Thủy Vô Hương hiện đã ngang bằng Đại Thần. Vi Vi có phần sững sờ, sao anh ta lại trèo lên nhanh thế? Đại Thần và cô đã có một đợt không chơi, bị đuổi kịp cũng không có gì là lạ, nhưng khoảng cách xa như thế, chẳng lẽ anh ta luyện cấp ngày đêm không ăn không uống gì ư?

Đang trong lúc nghi ngờ thì lại nghe Nại Hà bảo: “Tùy thôi, phụ bản này độ khó bình thường.”

Vi Vi bái phục.

Đại Thần anh có độc không vậy, anh nói như thế, Chân Thủy người ta dù có muốn nói để anh ta chỉ huy cũng không thể, nếu không há chẳng phải tỏ ra anh ta đang nhặt thứ mà anh không cần đó sao?

Chân Thủy, Tiểu Vũ, Ni Ni cùng im lặng…

Hồi lâu.

Vi Vi: “…Nếu độ khó bình thường, thì để tôi làm vậy.”

Trước kia khi Vi Vi và Chân Thủy hợp tác, đa phần là Vi Vi chỉ huy, về sau gả cho Nại Hà thì nhiệm vụ này giao cho anh, bây giờ lại nắm gậy chỉ huy nên có cảm giác không quen lắm.

Đặc biệt là, khi trong nhóm có đồng đội không theo kịp tiết tấu trận đánh.

>o<

U Minh Quỷ Lão quá mạnh, chức năng cũng rất biến thái.

Âm dương hỗn loạn, bác sĩ cũng không theo kịp.

Đảo Phạt Nhất Kích, khi mức độ thương tích trên người đạt đến tỉ lệ nhất định sẽ phản kích lại trên người đồng đội.

Phu Thê Phản Mục, chức năng được phát ra khi trong đội khi có phu thê, loại tác dụng tương tự Đảo Phạt Nhất Kích.

Lấy dương bù âm, rất tà ác, lượng máu của game thủ nam sẽ hạ thấp, số còn lại sẽ bổ sung gấp đôi hơn cho U Minh Quỷ Lão.

Nói tóm lại, khảo nghiệm của boss này với bác sĩ khá lớn, cũng chính vì thế mà boss này đối với đội của Nhất Tiếu Nại Hà, xem như độ khó quả thực chỉ bình thường, vì khả năng né tránh của Đại Thần là rất mạnh.

Đánh đến một mức độ nhất định, Quỷ Lão hô hào các nam sủng trước đó đã bỏ chạy đến, bắt đầu đánh hội đồng.

Vi Vi muốn giải quyết gọn một trong những tên nam sủng trước, vì hắn có chức năng trì hoãn tên gọi “Thần hành quy bộ” rất đáng ghét. Vậy nhưng khi cô vừa đổi vị trí thì đã thấy Nại Hà nhắc nhở.

[Đội nhóm] [Nhất Tiếu Nại Hà]: Chủ.

Vi Vi biết ý anh là muốn cô tấn công U Minh Quỷ Lão, lập tức bỏ con boss nhỏ này mà công kích trực tiếp U Minh.

Nại Hà nhanh chóng giải thích: “Phụ bản cứu giúp, giải thưởng và nhân mạng tính ngang nhau.”

Vi Vi mới nhớ ra, lúc đối thoại với Nhiếp Tiểu Sảnh trước đó, quả thực có nhắc đến những nam người tình này đều do U Minh Quỷ Lão bắt cô ta phải dụ dỗ họ đến. Nếu mục đích đã là giải cứu bọn họ thì tất nhiên không thể giết được.

Vi Vi tự cảm thấy hổ thẹn. “Ăn cơm mềm” nhiều rồi, quả nhiên sức phán đoán cũng bị hạ thấp ~~ Vừa đánh boss, Vi Vi vừa bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc, về vấn đề cô và Đại Thần rốt cuộc ai mới là người đang “ăn cơm mềm”.

Đương nhiên là, cũng không quên chỉ huy.

[Đội nhóm] [Lô Vĩ Vi Vi]: Cung tiễn.

Vi Vi vẫn chưa nói hết câu thì đã bị đòn công kích của U Minh Quỷ Lão cắt ngang, đang lúc chuẩn bị gõ chữ thì Chân Thủy Vô Hương dường như đã hiểu ra.

[Đội nhóm] [Chân Thủy Vô Hương]: OK.

Vi Vi hơi ngẩn ra, sau đó thấy Chân Thủy Vô Hương công kích ở vị trí mà cô đang muốn nhắc.

[Đội nhóm] [Lôi Thần Ni Ni]: Ha ha, hai người phối hợp hay quá.

Lôi Thần Ni Ni quả không hổ là Lãnh Trường Vương (ý chỉ người hay khiến tình hình trở nên lạnh lẽo, ngượng ngập), mỗi lần cô vừa mở miệng là mọi thứ chí ít đều lạnh hẳn một lúc rất lâu. Cũng may, con boss này cũng đánh được kha khá rồi, sắp kết thúc để đi được rồi. Ai mà ngờ vào phút này lại xảy ra một tình huống mới. Tiểu Vũ Yêu Yêu luôn bám theo và thêm máu tiếp thương cho Chân Thủy Vô Hương, bỗng nhiên tiếp máu cho Nhất Tiếu Nại Hà.

Nhất Tiếu Nại Hà là bác sĩ chủ lực cho đội, luôn là mục tiêu số một của U Minh Quỷ Lão, nay Tiểu Vũ Yêu Yêu tiếp lực cho anh, mối hận U Minh Quỷ Lão lập tức chuyển sang cô ta, xông đến để thanh toán, khả năng né tránh của cô nàng làm sao so được với Đại Thần, thoáng chốc đã bị chém ngã lăn ra đất chết luôn.

Sau đó Chân Thủy Vô Hương vốn không được tiếp lực kịp thời cũng cạn máu mà chết.

Vi Vi há hốc mồm trợn tròn mắt trước những chuỗi biến hóa liên tiếp xảy ra này, không thể nào hiểu nổi tại sao Tiểu Vũ Yêu Yêu lại đột ngột tiếp máu cho Nại Hà, chẳng lẽ đến chuyện chỉ cần bám theo Chân Thủy thôi, cô ta cũng không làm nổi?

Thao tác thế là chậm lại, nếu lúc này cô ra tay thật mạnh thì U Minh Quỷ Lão chết chắc, nhưng Chân Thủy Vô Hương và Tiểu Vũ Yêu Yêu có lẽ cũng không phục sinh kịp. Vi Vi tuy không màng đến chuyện sống chết của họ, nhưng chung quy lại thì mình vẫn là chỉ huy, trong đội đã chết một nửa, như vậy chứng minh sự chỉ huy của cô đã thất bại.

Trong lòng Vi Vi thầm tức tối, Tiểu Vũ Yêu Yêu đúng là thiên tài phá hoại, lại cho U Minh Quỷ Lão thời gian trị thương.

Đang suy nghĩ đối sách thì bỗng thấy “Chức năng quang” lóe lên trước mắt, chức năng Tất Sát của Cầm Sư mang theo vệt lưu quang hoa lệ đâm thẳng vào U Minh Quỷ Lão, cơ hồ như cùng lúc ấy, “trị liệu quang” thuần trắng đã liên tiếp phục sinh cho Chân Thủy Vô Hương và Tiểu Vũ Yêu Yêu.

Ánh sáng chớp lóe.

Thời gian ngưng đọng.

Thi thể của U Minh Quỷ Lão đồ sầm xuống.

Bạch Y Cầm Sư nâng đàn đứng vững, gấu áo bay bay.

Tất cả chuyện này xảy ra quá nhanh, trong khi hoa mắt chóng mặt, Vi Vi chỉ thấy tim mình như ngừng đập. Ni Ni bình thường tía lia mồm miệng cũng nghệch ra, sau đó bắt đầu bùng phát.

[Kênh riêng] [Lôi Thần Ni Ni]: “Thần ơi, Vi Vi chồng nhà cậu tuyệt quá!”

[Kênh riêng] [Lôi Thần Ni Ni]: “Thời gian ngắn như thế sao anh ấy lại làm được!”

[Kênh riêng] [Lôi Thần Ni Ni]: “Lại còn cứu sống Chân Thủy và Yêu Yêu, quá đẳng cấp cao thủ, quá khí chất quá đàn ông!”

Ngón tay Vi Vi khựng trên bàn phím, vì tim vẫn còn run rẩy.

Giữa ánh sáng chớp lóe, đường sáng một cứu một giết đã là thần tích hoa lệ đạt đến cực hạn, và Cầm Sư thường ngày vốn bình thản, thời khắc này trên người như tỏa ra sự dũng mãnh khó tả.



Rất lâu rất lâu về sau, Vi Vi nhớ lại cảnh tượng này, không kìm được đã hỏi đến nguyên nhân vì sao Đại Thần lại cứu Chân Thủy và Tiểu Vũ Yêu Yêu, dù gì Đại Thần cũng không thể nào giống kẻ lấy đức báo oán mà.

Tiêu Nại trầm ngâm một lúc rồi nói: “Em không thấy là, họ được anh phục sinh còn khó chịu hơn à?”

CHƯƠNG 31: MỸ NHÂN SƯ HUYNH
Mô-za-a phẫn nộ móc điện thoại ra cáo trạng với người nào đó: Vợ của cậu chọc ghẹo tớ.

Rất nhanh ai kia đáp lại: Cứ để bị chọc ghẹo đi nhé, tớ không quan tâm.

[Hệ thống]: Lôi Thần Ni Ni, Nhất Tiếu Nại Hà, Lô Vĩ Vi Vi, Chân Thủy Vô Hương, Tiểu Vũ Yêu Yêu diệt mạnh phục yếu, trảm yêu trừ quỷ, đánh bại U Minh Quỷ Lão, giải cứu chúng sinh vượt qua bể khổ, thần công cái thế, uy chấn giang hồ.

『Thế giới』

[Ma Thuyền Trưởng]: Tôi có thấy nhầm không?

[SC Gấu Trúc]: Trời ạ, hệ thống bug (lỗi) rồi!

[Du Du…]: Chơi lâu thế này rồi mới biết game này cũng cho phép đặt trùng tên.

[Không mặc quần thật quá sảng khoái]: Khỉ thật, lão đây mới đi giặt cái quần lót, quay lại đã theo không kịp thời đại rồi!

[SC Gấu Trúc]: Sững sờ, Sảng Khoái huynh ơi, huynh mà cũng có quần lót á?

[Không mặc quần thật quá sảng khoái]: …

[Vô Địch Bát Đao]: Vợ ơi, chúng ta hợp lại đi, vài người cùng đi đánh boss, chúng ta có lý do gì mà không hợp nhau lại? Hợp lại đi hợp lại đi, vợ ơi anh yêu em!

[Đội nhóm]:

[Lô Vĩ Vi Vi]: Ni Ni, bọn mình đi đây, có chuyện gì cứ gọi, tớ không có ở đây thì cứ trực tiếp tìm Nại Hà ^_^

[Lôi Thần Ni Ni]: A!!! Được không?!!!

[Nhất Tiếu Nại Hà]: Được.

[Lô Vĩ Vi Vi]: ^_^, bọn mình đi đây, bye.

[Lôi Thần Ni Ni]: Đợi đã, trang bị rơi ra vẫn chưa chia mà.

Trong động thấy có phần kỳ lạ, Vi Vi không muốn ở lâu, chưa đợi Ni Ni chia trang bị đã rút lui cùng Nại Hà. Nhìn Bạch Y Cầm Sư trầm lặng bên cạnh, Vi Vi hỏi: “Tiếp theo chúng mình làm gì đây?”

“Đợi chút, đang nghe điện thoại.”

Điện thoại?

Vi Vi bỗng nghĩ đến một khả năng, mà lại có phần quá huyễn hoặc. “Ôi, không phải anh, lúc nãy vừa đánh boss cũng đang nghe điện thoại chứ?”

Vi Vi thề là cô chỉ định hỏi chơi vậy thôi, nhưng Đại Thần đáp lại một chữ “ừ” như lẽ đương nhiên, đánh bại cô hoàn toàn. Quả nhiên là thật…

Vi Vi ngẫm nghĩ nghiêm túc một lúc lâu, quả thực không thể tưởng tượng nổi: “…Một tay làm sao thao tác được?”

“…Tai nghe.”

Phải rồi, di động có tai nghe để nghe điện thoại mà. Vi Vi toát mồ hôi, vội nói: “Vậy anh gọi đi.”

Rõ ràng không định chơi quá lâu, nhưng lúc này trong đầu Vi Vi không hề xuất hiện từ “offline” chút nào, trái lại hình ảnh Đại Thần đeo tai nghe, thần thái bình thản nghe điện thoại cứ loáng thoáng trước mặt. Gọi điện thoại mà vẫn có thể thao tác chuẩn xác mạnh mẽ như vậy, Đại Thần ở bất kỳ trình độ nào cũng mạnh đến mức trái ngược với lẽ tự nhiên rồi >o<

Vi Vi bỗng xuất thần, Hồng Y Nữ Hiệp trên màn hình cũng lặng lẽ ngồi bên cạnh Cầm Sư, tà váy hồng chầm chậm tung bay.

Lúc sau, Bạch Y Cầm Sư nói: “Vi Vi, ngày mai anh phải đi Thượng Hải.”

*** *** ***
Mới mười một giờ mà nhà ăn bên cạnh trường đã một đoàn dài người xếp hàng rồng rắn. Vi Vi và bạn cùng phòng đứng ở cuối hàng, nhìn thấy đám người chen chúc trước mặt mà thở dài.

Nhị Hỷ đứng sau cô, cười xảo quyệt: “Này này này, cho dù Đại Thần nhà cậu không ở đây thì ăn cơm với bọn tớ cũng đâu cần thở dài thế chứ!”

Những lời như thế Vi Vi đã nghe bọn họ nói đến mấy lần khi cùng đi tự học sáng nay rồi, cho nên chẳng có cảm xúc gì, thò đầu ra xem hôm nay nhà ăn có món gì.

Nhị Hỷ thấy cô không phản ứng gì lại tiếp tục hỏi giọng gian manh: “Vi Vi, cậu với Đại Thần nhà cậu tiến triển đến bước nào rồi?”

Vi Vi bó tay quay lại nhìn, “…Bọn mình mới quen nhau có một tuần à, được chưa!”

Ty Ty xúm lại nói: “Hai người quen nhau hai tiếng đã xác định quan hệ rồi, cứ theo tốc độ này thì quen một tuần, bé con cũng có thể rót xì dầu rồi.”

“…” Vi Vi: “Tóm lại, chẳng có gì cả, xì dầu gì gì đó cũng chẳng biết ở đâu cả.”

Hiểu Linh không tin: “Không thể nào, chẳng lẽ Tiêu Đại Thần định đun nước nấu ếch xanh.”

Vi Vi >_<: “Cậu mới là ếch xanh.”

Hiểu Linh càng nghĩ càng thấy có lý: “Đúng rồi, chắc chắn là thế, mới đầu là lửa to xào qua, sau đó lửa nhỏ hầm từ từ, sớm muộn gì cũng ăn thịt con ếch xanh là cậu!”

Nhị Hỷ cũng như bắt được hứng thú: “Có lý, chiến lược của Đại Thần đồ chừng là thế, trước tiên một tay đánh chớp nhoáng, bây giờ lại chơi trò mưa dầm thấm lâu, hê hê hê hê.” Vẻ mặt của cô bỗng đê tiện hẳn: “Vi Vi, hai người khi nào tiến đến trò chiến đấu lâu dài đây!”

Ty Ty phụ họa thêm: “Phải phải, đầu tiên là bão táp mưa sa khiến cậu không mò thấy phương hướng, sau đó là mưa lâm thâm khiến cậu đầu quay mòng mòng, sau đó là mưa gì đây nhỉ?”

Ty Ty cố gắng tìm kiếm từ, trong đầu Vi Vi không biết sao lại đột ngột nảy ra bốn chữ…

Vu Sơn Vân Vũ. [mây mưa trên núi Vu: ý chỉ cảnh trai gái xxx với nhau í ]


Sau đó đờ đẫn một cách rất hình tượng.

Nhị Hỷ vẫn đang cường điệu rất dai: “Chiến tranh trường kỳ ơi chiến tranh trường kỳ, trường kỳ ơi trường kỳ ơi.”

Bọn Vi Vi vẫn không hiểu thâm ý của Nhị Hỷ, “phụt” một tiếng, một nam sinh nào đó luôn xếp sau các cô bỗng phun ra.

Bốn cặp mắt đồng loạt hướng về phía người ấy.

Là một chàng trai rất cao, có điều gương mặt rất trẻ con, đôi mắt to, nhìn như học sinh cấp ba, trước đó cậu ta đã âm thầm lén lút theo sau bọn họ, bọn Nhị Hỷ và Vi Vi lúc ở bên nhau đã thấy dạng nam sinh muốn cướp mà không có gan này nhiều lần rồi, nên cũng không chú ý gì nhiều lắm.

Cậu chàng đó bị các cô nhìn chăm chú thì gương mặt trắng trẻo bỗng đỏ ửng lên, gãi gãi đầu, ấp úng nói với Vi Vi: “Ha ha, Tam tẩu, Mô-za-a đây.”

Vi Vi rối loạn.

Mô-za-a?! Hách My? Bạn cùng phòng của Đại Thần! Người mà cô quen?! Không thể nào! Vi Vi trừng nhìn anh, vừa nãy bọn họ bàn tán những gì, anh ta đã nghe hết ư?! A a a, mất mặt quá trời ơi!

Hơn nữa…

Vi Vi nhớ lại Mô-za-a đã từng miêu tả về ngoại hình của mình, nghe đồn còn đen hơn than, lại nhìn tên con trai trắng trẻo trước mặt…

Vi Vi tức giận.

Được thôi, tên này từ đầu đến cuối chưa bao giờ nói thật, hôm qua còn báo cáo nhảm để hại cô. Vi Vi thù cũ thêm hận mới, sau đó mỉm cười, chậm rãi nói: “Thì ra là ~ Mỹ ~~~ Nhân ~~~ Sư~ Huynh~à~”

Thế là…

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, gương mặt thư sinh trắng trẻo của Mô-za-a, hoàn toàn.méo.mó.

Vài phút sau, Mô-za-a ngồi trong một góc âm u của nhà ăn gặm rau xanh, phẫn nộ rút di động trong túi ra báo cáo với một người nào đó: Vợ của cậu chọc ghẹo tớ.

Rất nhanh ai kia đáp lại: Cứ để bị chọc ghẹo đi nhé, tớ không quan tâm.

Mô-za-a lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

Đành phải nói rằng, hai người nào đó về phương diện khiến người ta tức chết mà không đền mạng thì, đúng là xa ngoài ngàn dặm, thần giao cách cảm - -

Một ngày không hề có tin gì của Tiêu Nại, buổi tối Vi Vi tự học xong trở về, không nhịn được lại lên mạng vào game. Tiêu Nại đương nhiên không có ở đó, Vi Vi chạy đến nhà của họ, bày biện đồ đạc, tưới nước cho vườn cây, thơ thẩn dạo quanh vài vòng.

Một lúc sau bọn Ngu Công lên mạng, Vi Vi hội họp với họ, giao Thần Thú cho Ngu Công và Hầu Tử Tửu xong, vừa nâng cấp vừa trò chuyện rất nhảm.

Ngu Công: “Mì gói mới ra của Khang Sư Phụ không ngon gì hết.”

Vi Vi: “@_@ Mì gói mà cũng có sơn trại để làm ra cơ á?”

Hầu Tử Tửu: “Hắn là heo nên ăn Khang Sư Phụ đó, còn bọn anh ăn Khang Sư Phụ kia cơ (“Khang” trên là vỏ trấu, cám, chữ “Khang” dưới có nghĩa là khỏe mạnh)

Ngu Công: “Haizzz, không bằng được Lão Tam, bây giờ rượu ngon trong tay, gái đẹp vây quanh.”

Vi Vi: “…”

Mô-za-a hôm nay bị Vi Vi bắt nạt, cật lực dùng kế ly gián: “Tam tẩu, đừng nên tức giận, lúc về bọn anh giúp em dạy dỗ hắn.”

Vi Vi: “>o< Đâu có giận, em đang rất vui mừng.”

Vi Vi: “Ngu Công lần này thành ngữ dùng rất chính xác.”

Ngu Công tức giận: “Anh có dùng thành ngữ đâu.”

Vi Vi: “Yêu cầu đối với anh không thể cao quá, bốn chữ đã có thể xem là thành ngữ rồi.”

Ngu Công: “Thực ra chuyện dùng thành ngữ này, là vì lúc còn nhỏ anh đã có bóng đen tâm lý.”

Hầu Tử Tửu: “Bóng đen tâm lý với tâm lý biến thái có gì khác nhau?”

Ngu Công phớt lờ cậu ta, kể lại rất đau khổ: “Thành ngữ ‘Ngu Công dời núi’ chắc mọi người đều biết, tên anh lại na ná (tên Ngu Công tiếng Hoa đọc là Yu Ban Shan, Ngu Công Leo Núi đọc là Yu Gong Pa Shan) nên cứ đọc nhầm thành Ngu Công Leo Núi, chính vì thế mà bị cô giáo ngữ văn phạt không biết bao nhiêu lần (bốc lửa)”

Hầu Tử Tửu: “…Bóng đen của cậu sao còn đơn giản hơn cả chuyện tớ đánh rắm thế hử.”

Mô-za-a: “…Thì ra não bị tật cũng do từ nhỏ đã bắt đầu…”

Vi Vi: “Em có đạo đức, em không nói gì cả.”

Bạn Ngu Công rất căm phẫn đi đến một góc nhỏ để trồng nấm - -.

Mô-za-a vẫn kiên trì bám theo Vi Vi hỏi: “Tam tẩu em thật sự yên tâm về Lão Tam à, thế giới hào hoa như Thượng Hải, tiệc tùng bia rượu chảy tràn như suối…”

Vi Vi: “Không phải anh ấy đến nâng cấp hệ thống Phong Đằng đó sao?”

Mô-za-a kinh ngạc: “Tam tẩu em cũng biết à.”

Đương nhiên là cô biết rồi.

Đại Thần bay lúc tám giờ rưỡi, bảy giờ còn đến tìm cô cùng đi ăn sáng, thuận tiện báo cáo luôn hành trình đi của anh.

Sau đó mới bình thản đi.

>o<

“Tam tẩu, em chỉ biết một mà không biết hai, chuyện nâng cấp có cần cậu ta đi đâu.” Hầu Tử Tửu nói: “Nghe nói sếp lớn của Phong Đằng muốn giúp Lão tam chiêu nạp một khách hàng lớn, nên mới quyết định đến đó ngay.”

Ngu Công lúc này như tìm được động lực hồi sinh của gián trở lại: “Hê hê, nếu có thể nắm chặt hạng mục này thì danh sách vợ của Lão Tam đã có rồi.”

Mô-za-a và anh chàng Ngu Công kẻ hát người phụ họa, cố ý làm ra vẻ kinh ngạc: “Danh sách vợ mà nhiều thế á?”

Ngu Công chêm vào: “Người ta muốn cưới hoa khôi à hoa khôi ơi.”

Vi Vi rất muốn đi mài răng, có điều đối với sự khiêu chiến của những người “phi Đại Thần” này, Vi Vi vẫn chưa bao giờ thua cuộc. Gửi đi một khuôn mặt cười híp mắt, Vi Vi đáp trả lại: “Bó tay thôi, Đại Thần không có lý tưởng, không muốn gả cho vợ giàu.”

Ngu Công: “…”

Một phút sau, điện thoại một người nào đó đang tham gia tiệc rượu ở tận Thượng Hải nhận được một tin nhắn cáo trạng: “Vợ của cậu bắt nạt tớ.”

Bỏ luôn điện thoại vào túi, khóe môi Tiêu Nại khẽ nhếch lên.

Xem ra, người nào đó lúc anh không có ở kia, cũng sống rất vui vẻ.

Vậy nhưng, người nào đó đang ở thành phố B kia từ vui vẻ chuyển sang đau buồn, căn nguyên là do tiếng kêu kinh ngạc của Nhị Hỷ: “Trời ạ, Vi Vi, cậu mau lên diễn đàn trường mình đi!”

CHƯƠNG 32: LỜI ĐỒN THỔI
Không ngờ vẻ mặt của Vi Vi càng bất cần hơn, giọng điệu còn chảnh hơn cả anh ta, “Bạn à, tôi đến để cứu rỗi thế giới quan của bạn đây.”

Diễn đàn của trường đã sôi sục hẳn vì người oách nhất trong khoa yêu đương với hoa khôi của khoa, có điều mấy ngày trôi qua, vì chẳng có thêm tin tức nào mới để buôn dưa, nên cuối cùng cũng lắng dần. Thế nhưng một chủ đề xuất hiện tối thứ bảy lại thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người vào đó.

Chủ đề của bài viết đó là – Bùng nổ! Tài nữ nổi tiếng trường ta khiêu chiến mỹ nữ thị phi!

Tin nóng hổi! Hôm nay vô tình dạo ngang blog của một tài nữ nào đó trường ta, phát hiện ra một bài viết mới nhất! Thực ra tôi cũng chỉ liếc sơ qua, ai biết được vừa xem đã thấy sôi sục hẳn, càng xem càng kích động, thế là đem đến đây chia sẻ cùng mọi người.

Địa chỉ blog: www.xxxxx.blog.XXX.com.cn

Xin lỗi tôi mặt dày, tôi copy lại toàn bộ rồi.

Sau đó người post topic ấy đã copy lên toàn bộ bài viết có chủ đề là “Ai bảo cậu không có 34C”, bài viết rất dài, lúc bắt đầu chỉ là vài chuyện vụn vặt, phía sau kể đến chuyện chủ blog chiều hôm qua đi uống cà phê với bạn, tiện miêu tả một hồi về các thứ của quán ấy như cách bài trí, trang hoàng v.v… Sau đó mới đến phần người viết in đậm lên.




Bất giác nhắc đến scandal ồn ào gần đây của trường, không khỏi than thở phiền não.

Bạn A cảm khái: Hay cho những người đàn ông, cho dù anh ta xuất sắc ưu tú siêu phàm thoát tục bao nhiêu, cái anh ta yêu mãi mãi chỉ là khuôn mặt của người phụ nữ.

Cười.

Bạn B lại không phục, chỉ vào bạn C ngồi gần mình: C chẳng phải đẹp hơn à, tài mạo song toàn, vả lại còn quen biết người ta trước.

Bạn C dung nhan xinh đẹp, tài hoa hơn người, tấm lòng với chàng Tiêu có thể xem là si tình, hôm nay lại thua về tay kẻ chẳng bằng mình, tâm trạng thế nào không hỏi cũng biết.

Bạn A đáp: Bạn C thơ ngây quá, thủ đoạn tất không bằng người ta.

Tôi cười chọc bạn C: Này, ai bảo bạn không có 34C.

Sau đó lại là một tràng bình luận, giữa những hàng chữ toát lên trí tuệ am hiểu nam giới, nhưng dường như thấp thoáng đâu đó nét cảm thương cô lẻ.

Chủ blog tên là Ái Hương Nại Nhi, một người nổi tiếng trong trường, có biệt danh Tài Nữ, bình thường thích viết những bài nho nhỏ đầy cảm xúc về cà phê âm nhạc Tây phương v.v… Nghe nói còn được đăng trên một tạp chí thời trang nào đó nữa.

Nhị Hỷ càng đọc càng tức: “Cái gì mà Tài nữ, đây rõ rành rành là công kích thân thể người khác.”

Vi Vi không lên tiếng, ngón tay điềm tĩnh bấm chuột dời xuống phía dưới. Bài viết đã được post một thời gian rồi, người reply rất đông, kẻ phụ hoạ cũng lại rất nhiều.

Có điều cũng chẳng lấy gì làm lạ, Vi Vi thành tích học tập tuy tốt, nhưng cô xuất thân trong một gia đình bình thường, lại chẳng có tài nghệ gì đặc biệt, thế nên những người ngoài khoa Công nghệ thông tin ấn tượng với cô cũng chỉ dừng lại ở vẻ ngoài xinh đẹp. Bây giờ bị Ái Hương Nại Nhi nói như thế, đa số đều cảm thấy quả nhiên là đúng như thế thật.

Đương nhiên cũng không thiếu người cảm thấy Ái Hương Nại Nhi nhảm nhí và cay nghiệt, càng có nhiều người hơn suy đoán xem người C là ai, còn mở ra một chủ đề để bình chọn nữa, hoa khôi trường Mạnh Dật Nhiên được nhắc đến nhiều nhất.

Hiểu Linh và Ty Ty cũng một bụng tức giận. Hiểu Linh cười lạnh bảo: “Loại con gái này chắc thấy là đàn ông toàn thế giới đều phải yêu cô ta, không yêu thì tức là hời hợt háo sắc, không hiểu nội hàm.”

Ty Ty đề xuất ý kiến: “Chúng ta post bảng thành tích học tập của Vi Vi lên cho cô ta xấu hổ chết đi.”

Vi Vi lúc này mới lên tiếng: “Để ý làm gì, mấy loại bài viết này, người mất mặt không phải là tớ.”

Chưa xem hết các bài viết đáp lại, Vi Vi đã nhấn nút đóng cửa sổ màu đỏ phía trên. Phẫn nộ là khó tránh khỏi, nhưng thấy dáng vẻ Nhị Hỷ Hiểu Linh Ty Ty lo lắng tức giận, Vi Vi lại cảm thấy bình tĩnh hơn. Đáp trả lại là điều hoàn toàn không cần thiết, hiện thực thì khác với trong game, game thì có thể chỉ cần vui vẻ, có thể không kiêng kỵ gì mà đáp trả lại, nhưng hiện thực thì cần suy nghĩ cân nhắc nhiều, sau đó mới lựa chọn cách thông minh nhất. Không trả miếng lại tuy bực bội, nhưng vẫn tốt hơn nhiều là cứ tiếng bấc tiếng chì để người khác chê cười.

Có điều nói đi nói lại thì, Vi Vi vẫn tỏ ra bình thản, cũng là vì bài viết này không gãi đúng chỗ ngứa, chứ nếu đạp phải chỗ hiểm thì cô đã ra mặt cự lại rồi, chuyện này có phải là cô chưa từng làm đâu.

Ra vẻ vô sự chào tạm biệt bọn Ngu Công, Vi Vi đứng dậy vào phòng vệ sinh tắm rửa chuẩn bị nghỉ ngơi.

Nhị Hỷ đuổi theo, vỗ cửa: “Vi Vi cậu đừng giận nhé!”

Đặt khăn bông rửa mặt xuống, Vi Vi nhìn mình trong gương, ánh mắt bình thản lạnh tanh. “Người ta tán dương tớ vừa có tài vừa có sắc, giận cái gì chứ.”

Nhị Hỷ lắp bắp nói: “Vi Vi cậu có bị hoa mắt không, người ta có tán dương cậu tài hoa đâu, rõ ràng nói cậu không có đầu óc mà.”

“Thân ‘tài’ (dáng người) thì cũng là tài mà.” Vi Vi mở cửa phòng vệ sinh ra, “Vả lại, thứ tầm cỡ như đầu óc thì phải cần một người có cùng đẳng cấp như mình mới thừa nhận lẫn nhau được.”

Nhị Hỷ nhất thời không phản ứng kịp, đợi lĩnh ngộ được rồi thì ngước nhìn Vi Vi bằng cặp mắt ngưỡng mộ: “Vi Vi cậu độc thật đấy!”

Có gì đâu chứ, lấy lời của Ngu Công thì là, đến châu chấu đá xe cũng không đạt tới.

Vi Vi làm mặt hề với bạn mình.

Nhị Hỷ hơi hơi bình tĩnh lại, cơn giận vừa nguôi thì trong đầu lại chuyển đến một chỗ khác. Cặp mắt đảo đi đảo lại ở một bộ phận nào đó trên người Vi Vi, Nhị Hỷ hỏi rất xảo quyệt: “Vi Vi, cậu là 34C thật à?”

Đêm thứ bảy, hạ màn trong lúc Nhị Hỷ bị đánh tơi bời.

Đại Thần vẫn không gọi điện thoại, Vi Vi cũng không hụt hẫng, trước khi đi anh đã nói rồi mà, ngày đầu tiên có lẽ không có thời gian gọi cho cô được.

Ngày thứ hai, trái với dự đoán của cô, sự kiện blog tăng cấp. Nguyên nhân một, do nam sinh của khoa Công nghệ thông tin đã tức giận.

Họ có thể không tức giận được sao?

Khoa Công nghệ thông tin vốn sư sãi nhiều ni cô ít, khó khăn lắm mới có một mỹ nữ cấp trường, vả lại người đẹp này không hề “ngoại tình”, tự sinh tự diệt trong khoa, có dễ dàng hay không nào? Bây giờ lại có người dám ám chỉ cô ấy không có đầu óc?

Bạn mới bị tật ở não thì có, cả nhà bạn đều bị liệt não hết.

Phía trên, là tiếng lòng của toàn bộ nam sinh trong khoa.

Thế là, blog của Ái Hương Nại Nhi bị hack mất. Cùng lúc là dán cả danh sách được học bổng của năm hai khoa Công nghệ thông tin lên, càng tiện hơn, danh sách thưởng của khoa mà Ái Hương Nại Nhi theo học cũng được công bố, bên trong chẳng bao giờ thấy tên của Ái Hương Nại Nhi.

Hai bên so găng, tính châm chích mười phần cay độc.

Tối cuối tuần, Nhị Hỷ nửa bò mọp trước vi tính, cảm thán sùng bái: “Nam sinh khoa ta quả thực quá đáng yêu, đàn ông ghê!”

Ty Ty cũng nửa nằm nửa ngồi trước vi tính: “Vi Vi, chuyện này có phải do Đại Thần nhà cậu làm không?”

Vi Vi lắc đầu kiên quyết: “Chắc chắn không phải, anh ấy trước giờ chưa hề làm những chuyện trực tiếp như vậy.”

Hiểu Linh: “…Câu này cậu có thể đừng nói bằng giọng sùng bái được không?”

Vi Vi cười hì hì một lúc. Ty Ty nhớ ra gì đó nên hỏi: “Phải rồi, Đại Thần nhà cậu phản ứng thế nào với chuyện này?”

“Ớ, tớ chưa nói mà.”

Hiểu Linh suýt ngất: “Vừa nãy cậu nói chuyện điện thoại lâu thế mà vẫn chưa nói?”

Vừa nhận được điện thoại là quên luôn mà… Vi Vi bất hạnh quá, vả lại Đại Thần bận lắm có biết không.

Nhị Hỷ vẫn tập trung chú ý vào diễn đàn trường, “Vi Vi, cậu có quen Tào Quang và Lương Khinh Doanh không? Sao họ lại nói giúp cậu nhỉ, ly kỳ thật đấy.”

Tào Quang và Lương Khinh Doanh, chính là nguyên nhân thứ 2 sau sự kiện blog tăng cấp.

Đại học A trước giờ không thiếu tài tử tài nữ, Ái Hương Nại Nhi là thế, mà Tào Quang và Lương Khinh Doanh càng chính xác hơn. Nếu chẳng phải hào quang của Tiêu Nại quá chói lòa, những người này có lẽ càng nổi tiếng hơn nữa.

Tào Quang, tài tử đích thực của khoa Văn học nước ngoài, nổi tiếng với sự chán chường thế gian.

Lương Khinh Doanh, tài nữ hơn cả tài nữ của khoa Trung văn, nổi tiếng bởi tính đanh đá chua ngoa.

Nhưng hai người này hiện giờ lại không hẹn mà cùng post bài biện hộ cho Vi Vi.

Tào tài tử nói: Mùi chua xộc mũi, đố kỵ thì cứ nói, làm gì phải lén lén lút lút trong bóng tối. Học tập lão đây này, lão đây ghen tị với Tiêu Nại đấy, rồi sao!

Tài nữ lại không nhắc đến bài viết kia, chỉ nói đến ấn tượng của mình với Vi Vi, tán tụng Vi Vi là nữ sinh hào hiệp hiếm thấy.

“Cũng không xem là quen biết.” Hai người này lại đánh tiếng, Vi Vi cũng rất bất ngờ, dù gì cô và họ không thể nói là quen thân được.

Quen với Tào Quang, là do một chuyện không vui.

Bạn tài tử khoa Văn học nước ngoài trước giờ luôn đau buồn thế sự, một ngày nào đó đứng ở cổng trường nhìn thấy một người đẹp nổi tiếng của trường bước xuống từ một chiếc xe con lộng lẫy, lúc ấy đã đau lòng thay cho sự trụy lạc của xã hội, thế là lấy ngay di động trong tay ra chụp hình, gửi lên diễn đàn của trường. Có điều anh ta cũng khá biết điều, chỉ post lên một nửa tấm hình, trong đó là đôi chân thon dài mặc quần jeans của người đẹp ấy và chiếc xe nhãn hiệu nổi tiếng nào đó.

Bài viết này vừa đăng lên, vì đề tài khá nhạy cảm nên tài tử viết rất sắc bén, lập tức trở thành đề tài nóng hổi, Vi Vi cũng nghe tiếng nên lên đọc, kết quả vừa nhìn thấy đã lập tức nổi giận.

Vì người trong tấm hình đó là cô.

Lúc ấy cô mới năm nhất, vẫn chưa ham mê chơi game, ngoài giờ học thì làm gia sư cho một cậu bé mười tuổi, cậu bé ấy chỉ có một người thân là bà mẹ “nữ cường nhân” (ý chỉ phụ nữ giỏi giang, thành đạt), một hôm nọ thuận đường nên bà “nữ cường nhân” ấy lái xe đưa Vi Vi đến cổng trường.

Không ngờ một chuyện tình cờ như thế lại bị đồn đại thành vấn đề trụy lạc của nữ sinh trường Đại học A, với tình huống đó thì Vi Vi thực sự phẫn nộ. Nhờ danh tiếng của Tào mà cô biết được nhanh chóng người đứng sau ID ấy là ai, ngày hôm sau đi tìm khắp Học viện văn học để xử tội người ấy.

Tào Quang vừa ra khỏi giảng đường đã thấy Bối Vi Vi, tưởng rằng cô đến cầu xin anh ta tháo bức hình xuống, lúc ấy đã làm một bộ mặt bất cần, vô cùng kênh kiệu hỏi rằng: “Có chuyện gì?”

Không ngờ vẻ mặt của Vi Vi càng bất cần hơn, giọng điệu còn chảnh hơn cả anh ta, “Bạn à, tôi đến để cứu rỗi thế giới quan của bạn đây.”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a15hda.4rumer.com
 
Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXX+ XXXI+XXXII
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...☼º•_A15.HĐA_•º☼... :: Forum Stories :: Truyện Dài :: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên-
Chuyển đến