...☼º¯∙.♂_Chia Sẻ Ước Mơ. Nâng Tầm Tri Thức. Thư Giãn Tâm Hồn. Đó Chính Là Forum A15_♀.∙¯º☼...
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXXVI+ XXXVII+XXXVIII

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin.Minh Chủ Forum A15
Admin.Minh Chủ Forum A15
avatar

Tổng số bài gửi : 171
Points : 26880
Cảm ơn : 60
Join date : 30/08/2010
Age : 23
Đến từ : Thiên Đường

Bài gửiTiêu đề: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXXVI+ XXXVII+XXXVIII   Sun Sep 26, 2010 2:56 pm

CHƯƠNG 36: THUẬN BUỒM XUÔI GIÓ
Nụ hôn phớt nhẹ.

Giây sau, cố kiềm chế lễ tiết nhưng lại dường như mang theo sự đè nén vô hạn, nhè nhẹ đậu lên mi mắt cô.


Trên đỉnh Lạc Hà thoáng chốc tĩnh lặng.

Bạch Y Cầm Sư vốn trước giờ thao tác tinh tế chuẩn xác đến từng không phẩy mấy giây, lần này lại khựng lại đến mấy giây sau rồi mới nhấn nút chấp nhận.


Chủng loại: Phát Trâm (trâm cài tóc)

Tên gọi: Phát Vi (tên này do người chế tác đặt, có thể chỉnh sửa)

Chất lượng: Phàm Khí Trân Phẩm

Yêu cầu cấp độ: 90

Thuộc tính: Cầm Ý+15%, tốc độ hồi phục nội lực+12%, sức bật nhanh+38, sinh mệnh + 1000

Độ bền: 500/500

Chức vụ thích hợp: Cầm sư

Người chế tác: Lô Vĩ Vi Vi

“Thực ra, lần trước ngoại trừ việc yêu cầu Phong Đằng cung cấp bốn con thần thú, em còn muốn có thêm 2 loại vật liệu quý hiếm khác nữa, Thiên Sơn Bạch Ngọc và Cửu Thiên Tôi Hỏa, và cả một số thứ trước kia thu thập được, nên em đã làm cái này.”

“Chiếc trâm cài của anh vốn cũng rất oách rồi, em muốn thử xem có thể nào làm ra được chiếc tốt hơn không.”

Kết quả là, thực sự cô đã làm ra một vật phẩm quá quý giá.

Trong game Mộng Du Giang Hồ, những trang bị cao cấp mà hệ thống tung ra gọi là Thần Binh Tiên Khí, còn những trang bị mà tự bản thân các game thủ chế tác ra thì gọi là Phàm Khí, nhưng hoàn toàn không phải là thuộc tính của Phàm Khí thì nhất định sẽ thua kém Tiên Khí, chẳng hạn chiếc trâm cài tóc mà Vi Vi làm ra đây, thuộc tính còn oách hơn cả Tiên Khí bình thường. Có điều game thủ muốn làm ra một Phàm Khí Trân Phẩm thì độ khó lại vô cùng cao, ngoại trừ vật liệu quý hiếm và nội lực cao thâm ra, còn phải xét đến tỷ suất thành công.

“^_^, vậy là anh may mắn lắm đó.”

Vi Vi căng thẳng gõ chữ, đột nhiên nhiều lời hẳn, dường như nói thêm một câu thì cảm giác đè nén sẽ giảm đi một phân vậy. Nhưng tuy thấy căng thẳng, mà lại muốn nói thêm thì vẫn phải vận toàn bộ sức lực lớn nhất để thốt ra câu đó.

Ngón tay khẽ khựng lại, Bạch Y Cầm Sư nói: “Đúng là anh may mắn thật.”

Mặt Vi Vi nóng bừng lên, không biết trong lòng có quỷ hay sao mà cứ cảm thấy một câu nói quá bình thường của anh, lại như ẩn giấu một ý tứ sâu xa nào đó vậy.

“…Hừm, nếu vậy thì tốt quá rồi.” Cô đang nói cái gì vậy trời…

Dường như cảm nhận được sự lúng túng của cô ở phía bên kia, Tiêu Nại mỉm cười: “Phát Vi giải thích thế nào?”

“Có nghĩa là Phát Trâm by Vi Vi đó.” Bạn sinh viên khoa tự nhiên Vi Vi không hề có tế bào lãng mạn cảm thấy rất dễ giải thích, “Nếu anh không thích thì có thể sửa mà, em không có đầu óc nghệ thuật…”

“Không cần sửa, anh rất thích.”

Kết tóc với Vi [ý anh í là ‘kết tóc se duyên’ với Vi Vi đấy mọi người ]

Sao lại không thích cho được.

“Ồ.”

Lần này Vi Vi không lãnh hội được “thâm ý”, uhm một tiếng rồi muốn chuồn đi cho nhanh, “Vậy thì, em out trước nhé, hôm nay chơi vui và mệt quá, em muốn ngủ sớm một chút.”

Bạch Y Cầm Sư không hề níu kéo. “Ừ, phu nhân vất vả quá.”

“…”

Người này… hình như mãi mãi là một mũi tên trúng hai con chim >o<, không biết đang nói cô chơi vất vả quá hay là chế tác trang bị vất vả quá, Vi Vi ú ớ, để lại một chuỗi dấu chấm xong thì nhanh chóng “rớt mạng”.

Bóng áo đỏ biến mất trên đỉnh núi, thời gian tích tắc từng giây trôi qua, mấy phút sau, trên máy tính, ngón tay thon dài mới khẽ nhấn vào nút bên tay phải, đổi chiếc trâm cài tóc mới.

Bạch Ngọc Phát Trâm lóe lên ánh sáng, chiếc trâm ở giữa mái tóc đen nhánh, óng ánh tinh xảo, hào quang lưu chuyển, Tiêu Nại ngắm đến xuất thần.

Bỗng nhiên rất muốn gặp cô ấy.

Cô ấy lúc này, lông mày sẽ hơi nhướn lên, đôi mắt sẽ càng sáng hơn mọi ngày, rõ ràng rất lúng túng mà lại vờ ra vẻ bất cần, còn có chút chút đanh đá nữa chứ, chắc chắn xinh đẹp khó tả rồi.

Cửa ký túc “binh” một tiếng bị đạp ra một cách đầy bạo lực, phá tan không khí mơ màng đó, giọng oang oang của Ngu Công vang lên đầy kinh ngạc: “Không phải chứ, Lão Tam, ngày lành cảnh đẹp trước hoa dưới nguyệt quyến lữ như hoa thế này, sao cậu còn về sớm hơn cả bọn tớ nữa vậy?”

“Dạo gần đây cậu đúng là không phí công xem từ điển thành ngữ.” Ngón tay rời khỏi chiếc vi tính, tia nhìn cuối cùng rơi trên màn ảnh, rồi Tiêu Nại gập máy lại, vứt lên giường. “Chơi mạt chược?”

Woa!!!

Ngu Công kêu lên một tiếng quái đản, nhanh nhẹn rút hộp mạt chược từ dưới gầm giường lên, “Cậu làm trò gì thế, sao lại muốn đánh mạt chược?”

“Chẳng có gì.” Tiêu Nại điềm nhiên: “Tâm trạng tốt, muốn xả ra thôi.” [anh ơi… em lại nghĩ anh xả… 1 cái gì đó >o<]

“Xùy xùy, nói trước nhé, gần đây tớ lên tay lắm, phong độ tuyệt diệu, lúc đó cậu thua rồi đừng có trốn trả tiền nhá.” Ngu Công đổ mạt chược lọc xọc.

Tiêu Nại không nói gì, ngồi xuống bên bàn.





Một tiếng đồng hồ sau.

Tiêu Nại dàn quân bài ra: “Thanh nhất sắc nhất điều long, đừng quên trả tiền.”

Ngu Công mắt ầng ậng nước.

Hầu Tử Tửu đồng cảm vỗ vỗ anh chàng: “Bớt buồn đi, không ngờ hôm nay Lão Tam mời khách, cuối cùng toàn bộ do cậu trả tiền, hê hê.”

“Ai nói tớ trả tiền, đêm còn dài mà.” Ngu Công vỗ bàn, “Lại lần nữa! Lão đây muốn lật ngược tình thế!”

Đêm quả thực còn dài.

Đêm nay, sinh viên năm tư còn chần chừ chưa đi muốn trải qua đêm cuối cùng trong trường, sinh viên các năm khác vừa được giải thoát khỏi kỳ thi, cả ngôi trường đều trở nên náo động và vui vẻ, rất nhiều phòng ký túc sáng đèn thâu đêm.

Vậy nhưng sắc đêm rồi cũng nhạt dần, ban mai vẫn phải ghé thăm, bạn Ngu Công rốt cuộc đành bó tay, cay đắng vác theo khoản nợ mấy trăm tệ bước ra ngoài xã hội. [hohoho… anh mún đấu với Đại Thần à!!! No door!!!]

Và Vi Vi, khi chạng vạng tối, bắt đầu rời thành phố B về nhà nghỉ hè.


“Vi Vi, tàu của cậu sao khởi hành sớm quá vậy.”

Hiểu Linh và Nhị Hỷ hợp lực xách vali hành lý của Vi Vi, tiễn Vi Vi xuống lầu.

“Ừ.”

Lơ đãng đáp lại, Vi Vi nhìn xuống phía dưới qua ô cửa sổ giữa cầu thang, dưới tán lá rậm rạp che phủ, xe của Tiêu Nại đã đợi ở đó tự bao giờ.

Hiểu Linh cũng thò đầu ra ngoài theo cô, cười hì hì: “Có bạn trai mà bố mẹ làm giáo viên cũng sướng thật, có thể lái xe ngay trong trường, nếu không lại phải theo xe buýt trường ra đến cổng, phiền phức chết đi được.”

“Nếu không sao lại gọi là Đại Thần Đa Công Năng được, có điều Vi Vi à…” Nhị Hỷ bảo, “Cậu đi sớm như vậy, Đại Thần nhà cậu không giận hả?”

Chắc là không giận… nhỉ?

Ngồi vào trong xe, Vi Vi lén lút quan sát vẻ mặt Tiêu Nại, nhìn thế nào thì vẫn thấy dáng vẻ Đại Thần chăm chú lái xe. Gương mặt tuấn tú nhìn nghiêng không chút biểu cảm gì, nhưng rõ ràng là cũng không vui vẻ gì rồi.

Vi Vi cẩn thận nâng một chiếc túi nhỏ từ nãy vẫn xách trong tay, bên trong là một chậu xương rồng nhỏ, “Cho anh cái này”.

Tiêu Nại liếc nhìn, “Hồi môn mới?”

= =

Đại Thần quả nhiên không chịu bỏ qua cái từ “hồi môn” này, hôm qua chắc là không kịp phát huy. “Là cây xương rồng em vẫn trồng, mùa hè không thể chăm sóc được, nên đưa anh chăm sóc hộ em.”

“Ồ.” Tiêu Nại khẽ đáp lại, “Tiện để anh nhìn vật nhớ người?”

Này, làm gì lại sến như thế!

Cô biết buổi trưa lúc ăn cơm mới nói với anh rằng buổi tối phải đi là có hơi đột ngột, nhưng cũng đâu thể trách cô được. Vi Vi lầm bầm: “Không phải em cố ý đặt mua vé sớm mà, lúc toàn trường đặt vé, em vẫn chưa quen anh.”

Sự thực bày ra trước mắt, Tiêu Nại cũng đành bó tay.

Đến ga Bắc Kinh, Tiêu Nại mua vé tiễn, Vi Vi theo anh, lúc Tiêu Nại lấy lại tiền lẻ và vé từ quầy bán, Vi Vi bỗng nghiêng người hỏi cô bán vé: “Xin hỏi vé ngày mai kia gì đó đến thành phố W còn không?”

Cô nhân viên không thèm kiểm tra lại, trả lời luôn: “Không còn, vé trong vòng năm ngày đều hết rồi.”

Một câu trả lời nằm trong dự đoán, nhưng vì ánh mắt Đại Thần đột nhiên nhìn sang cô, khiến người ta trở nên hụt hẫng quá.

Trên môi Tiêu Nại cuối cùng cũng nở nụ cười, kéo cô đi nhanh đến xếp hàng, lấy di động ra, bắt đầu bấm danh bạ.

“Vé máy bay ngày mốt thì sao?”

Vi Vi ngẩn ra một lúc mới hiểu ý anh, vội vã ngăn lại: “Không cần đâu anh.”

Ở lại thêm vài ngày rồi cũng vẫn phải đi, lúc nãy hỏi là do nhất thời xúc động mà thôi, bình tĩnh trở lại thì cảm thấy không thỏa đáng chút nào. Vi Vi cúi đầu xuống nói: “Em hẹn với Bố ngày mai về đến nhà rồi.”

Không khí có vẻ trầm xuống, thấy anh nhét điện thoại vào túi trở lại, trong lòng Vi Vi thấy không vui.

Vậy nhưng…

“Thôi được rồi.”

Thở dài, kéo tay cô hướng đến phòng đợi, Tiêu Nại thỏa hiệp, “Về đến nhà phải gọi cho anh ngay.”

Tim nhẹ nhõm hẳn, Vi Vi vội vàng gật đầu.

“Mua di động sớm nhé.”

Gật liền mấy cái, thề thốt: “Về nhà là mua ngay.”

Vi Vi bỗng nhớ đến cuộc buôn dưa đêm qua của cô và đám bạn, Nhị Hỷ hỏi Đại Thần sao không mua di động cho cô, lúc ấy cô trả lời thế nào ấy nhỉ – Đại Thần sẽ không làm chuyện bừa bãi như thế.

Trong lòng dấy lên một niềm vui như kiểu hai tâm hồn giao thoa ^_^

Đưa cô lên đến tận tàu hỏa, Tiêu Nại mới đặt hành lý xuống, nhân viên tàu nhắc nhở đến giờ tàu phải chạy rồi.

“Vậy anh xuống đi nhé.” Vi Vi cũng cũng không biết thời khắc này nên nói gì, chỉ biết dặn dò anh, “Nhớ chăm sóc chậu xương rồng đó.”

Thực ra xương rồng một tháng không tưới nước cũng không sao, nhưng tối qua lúc thu dọn hành lý, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu là giao nó cho Đại Thần. Nguyên nhân là vì chú ý đến văn phòng của Đại Thần lại không có chậu xương rồng nào để hút bức xạ, nhưng nguyên nhân sâu xa hơn là, tự mình cũng không suy nghĩ kỹ, chắc là thật sự là bốn chữ đó chăng.

Nhìn vật nhớ người…

Nghỉ hè, phải 2 tháng đó…

Lúc về nhớ đặt kế bên vi tính văn phòng anh nhé…”

Tốt nhất vì ngày nào cũng thấy.

Tiêu Nại nhướn mày. Vậy nên, trước khi cô đi cứ nói về cây xương rồng của cô ấy? Nếu cứ thể để cô ấy thì anh cũng quá là thất bại rồi.

Nụ hôn phớt nhẹ.

Giây sau, cố kiềm chế lễ tiết nhưng lại dường như mang theo sự đè nén vô hạn, nhè nhẹ đậu lên mi mắt cô.

Rời xa mà không lưu luyến quá nhiều, Tiêu Nại nhìn sâu vào đôi mắt cô.

“Vi Vi, thuận buồm xuôi gió nhé.”

Đoạn đường Vi Vi về nhà quả nhiên rất “xuôi gió”.

Bởi vì, cô bay về nhà mà >o<

CHƯƠNG 37: MẠCH THƯỢNG HOA KHAI
“Vi Vi,‘mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ.” (*)

(*) Hoa trên đường đã nở, nàng có thể vừa ngắm cảnh vừa thong thả quay về – Ngô Việt Vương và Vương phi tình cảm mặn nồng, có lần Vương Phi về nhà mẹ thăm họ hàng, lâu quá không về, Ngô Việt Vương viết thư nói “Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ”, viết là “từ từ” nhưng ý là ở chữ “về”, tuy rằng là “từ từ” nhưng lại dịu dàng hối thúc Vương phi trở về bên ông, diễn tả nỗi nhớ nhung của chồng đối với vợ. Nghe nói Vương phi nhận được thư, nước mắt tuôn chảy, lập tức trở về Hàng Châu.

Cái nóng oi bức ở thành phố B đã liên tục mấy ngày, dù đến tận lúc chạng vạng thì nhiệt độ vẫn không giảm xuống chút nào.

Hội nghị đến tận sáu giờ mới tan, tan họp xong, Ngu Công theo đuôi Tiêu Nại đến văn phòng, định kiếm cớ để có cơm ăn. Khệnh khạng ngồi phịch xuống ghế salon, Ngu Công vừa mở miệng đã cợt nhả: “Ta nói, cậu và hoa khôi khoa ta cứ thế mà mỗi người một nơi à?”

Tiêu Nại tiến đến bàn làm việc, hơi chồm người đến, ngón tay gõ trên bàn phím, “Danh bất chính ngôn bất thuận, vẫn chưa đến đâu, cậu nghĩ tôi phải làm sao?”

Nghe nghe nghe nghe!

Câu này! Giọng điệu này!

Anh mà cũng có ngày hôm nay cơ đấy!

Ngu Công hỉ hả, trong lòng thầm sung sướng, có điều vô cùng biết ý mà không để lộ bất cứ suy nghĩ nào ra ngoài, cái tên trước mặt tinh tướng quá, mà mình lại còn nợ người ta đến mấy trăm tệ!

“Haizzz, chuyện này, cũng buồn thật đấy.” Ngu Công tỏ vẻ thông cảm, đang định nói câu “Cùng là kẻ luân lạc nơi chân trời góc bể, chi bằng chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm”, lại thấy Tiêu Nại tắt máy vi tính, có vẻ như muốn bỏ đi, Ngu Công giật mình thất sắc.

“Hôm nay chỉ thế rồi đi hả?”

“Ừ.”

“Đi làm gì?”

“Kết hôn sinh con.”

Thành phố W cùng thời gian đó, đang mưa bão dầm dề. Trong căn phòng đọc sách của một ngôi biệt thự lộng lẫy rộng rãi, Vi Vi đang giảng giải vài kiến thức sơ trung cho một cậu bé.

“Vẽ đường đối góc trước, rồi bên này vẽ thêm một đường phụ, chúng ta có thể ra được mấy đằng thức này… sau đó thế công thức vào… giải ra, như thế… hiểu chưa nào?”

Cậu bé lắc lắc đầu vẻ bất lực muốn khóc, giương đôi mắt khó hiểu lên nhìn Vi Vi.

“Hừm, không sao, chúng ta nói lại lần nữa vậy.”

Tuần trước Vi Vi về nhà, còn chưa kịp hàn huyên nhiều với bố mẹ đã bị bố cô đẩy đến đây làm gia sư cho cậu con trai của lãnh đạo, thuận tiện từ chối luôn yêu cầu mua di động của Vi Vi, bảo là, đến lúc đó con dùng thù lao gia sư mua đi.

Vi Vi nghĩ đến là không kìm được những giọt nước mắt buồn bã, biết thế thì hồi trước có được học bổng đã không giao nộp ra rồi. Cũng may cậu bé này rất ngoan, không khó dạy bảo cho lắm.

Chuyển sang cách giảng giải khác, cậu bé quả nhiên đã hiểu. Giảng thêm cho cậu thêm hai đề bài nữa, mưa cuối cùng đã ngừng, Vi Vi liền vội vã cáo từ ra về.

Sau cơn mưa lớn, mặt trời vẫn thản nhiên ló đầu ra, có điều uy lực đã giảm sút, trong không khí có vị thanh tân và mát mẻ đặc biệt chỉ có sau cơn mưa. Hứng cơn gió muộn mát mẻ, Vi Vi đạp xe, đội chiếc mũ xanh cỏ, xuyên qua những con phố quanh co, vội vã về nhà cho kịp giờ.

Hôm nay có việc rất quan trọng phải làm mà.

Về đến nhà ăn xong cơm rửa xong bát thì đã gần bảy giờ, Vi Vi chào bố mẹ một tiếng rồi lủi vào phòng mình. Đeo tai nghe vào, mở vi tính ra, đăng nhập vào game, Đại Thần đã ở trên đó.

Vi Vi điều chỉnh lại micro: “Anh lên lâu chưa? Hôm nay mưa lớn quá, em về trễ.”

Vi Vi đang dùng chat thoại.

Trước kia ở ký túc thì sợ làm phiền bạn bè cùng phòng, cơ bản đều trao đổi qua cách gõ chữ thông thường, bây giờ ở nhà rồi thì tất nhiên đã khác, tiện thế nào thì cứ làm thế ấy, dù gì phòng của cô và của bố mẹ cách một phòng khác, cửa khóa lại là họ chẳng thể nghe được gì cả.

Tiêu Nại trả lời: “Vừa lên.”

“Ô, bây giờ đi kết hôn?”

Kết hôn mà Vi Vi đang nói tất nhiên không phải chỉ hai người họ, mà là chỉ đám thần thú hổ của họ cơ.

Mấy hôm nay Vi Vi ngoài việc làm gia sư thì chỉ dắt vật cưng đi nâng cấp, tuy vật cưng cấp 30 đã kết hôn được rồi, nhưng lúc động phòng, thuộc tính và chức năng hai bên lại có thể ảnh hưởng đến chất lượng đời sau. Vậy nên Vi Vi luôn dẫn vật cưng theo để luyện đến mãn cấp, mới cho nó kết hôn với tiểu hổ của nhà Đại Thần.

Vật cưng kết hôn quá đơn giản, đến chỗ Thú Thần lãnh giấy chúc phúc là được, nhưng động phòng lại khá phiền phức.

Đầu tiên, phải có phòng mới.

Vật cưng cũng có tôn nghiêm của nó, giữa thanh thiên bạch nhất XXOO thì không thể, nên game thủ phải tạo một căn phòng mới trong nhà mình cho bọn nó. Mấy hôm nay Vi Vi và Tiêu Nại phân công, Vi Vi dẫn cục cưng đi thăng cấp, còn Tiêu Nại phụ trách mua gạch xây phòng.

Thêm nữa, phải là buổi tối, sau tám giờ.

Vẫn câu nói đó, vật cưng cũng có tôn nghiêm của nó, giữa ban ngày ban mặt không làm, tất cả đều phải tiến hành lén lén lút lút trong bóng đêm.

Thỏa mãn được hai điều kiện đó, ok, động phòng có thể được bắt đầu.

Vi Vi và Nại Hà dẫn vật cưng đi kết hôn, đợi đến tám giờ, đưa bọn nó vào động phòng.

Nghe các game thủ trên diễn đàn nói rằng, cảnh tượng động phòng của vật cưng rất ư là dung tục, căn phòng cứ lắc la lắc lư liên hồi, lại còn trái tim màu hồng không ngừng chấp chới bay ra nữa chứ.

Vậy nhưng Vi Vi lại không có diễm phúc được tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó, bởi vì vừa mới đưa vật cưng vào trong, hệ thống liền nhắc nhở cô – -

“Xin lỗi, vật cưng của bạn hạ thế chưa đủ 150 tiếng đồng hồ, vật cưng vị thành niên không thể tiến hành hành vi XX.”
……

Trò game này còn có thế biến thái hơn nữa không? Đã đến đẳng cấp được kết hôn rồi, lại còn không thể động phòng? Hệ thống lại bộc phát ra thêm mặt vô sỉ rồi!

Vi Vi há mồm trợn mắt một lúc sau, rồi hỏi Tiêu Nại: “Mộng Du 2 chắc không biến thái như thế này chứ?”

“Không…”

Tiêu Nại phủ nhận, mấy giây sau, chậm rãi tiếp: “… đến mức này…”

Vi Vi chỉ im lặng.

Rồi lại im lặng.

Ngoài cửa vẳng đến tiếng bước chân quen thuộc, Vi Vi nói một câu “Mẹ em đến rồi”, sau đó nhanh chóng gỡ tai nghe xuống, làm ra vẻ đang lướt net.

Thấy mẹ ý tứ gõ cửa một lúc rồi mới đẩy cửa bước vào, cánh tay đưa lên vuốt vuốt mặt Vi Vi, vừa vuốt vừa than vãn: “Con gái học gì không học lại học vi tính, nghe người ta bảo nhìn vi tính nhiều mặt sẽ thành hình vuông, bức xạ lại không tốt cho da, trước khi lên mạng nhớ phải bôi chút kem dưỡng da…”

Vi Vi đã quen với điều này rồi, không hề cự lại mà để mặc mẹ mình xoa xoa vuốt vuốt gương mặt, miệng biện hộ: “Vậy mẹ đừng bắt con rửa bát nữa, nước rửa bát không tốt cho da tay.”

Bà Bối bảo: “Vậy con rửa rau đi.”

Nhà họ Bối lúc nấu cơm phân công rất rõ ràng, bà Bối rửa rau, ông Bối nấu chính, Vi Vi rửa bát. Nhưng Vi Vi thực sự rất ghét việc đó, có điều rửa rau…

Thôi thì cứ rửa bát vậy.

Bà Bối phản kích lại yêu cầu vô lý của con gái, trong lòng rất khoái chí, bôi kem ban đêm cho cô xong rồi bỏ ra ngoài. Vậy nhưng đúng khoảnh khắc bà đóng cửa lại, Vi Vi gào: “Mẹ, mẹ cũng ít xem tivi lại đi, tivi cũng hình vuông đó.”

Vi Vi lại đeo tai nghe lên, Đại Thần vẫn đứng đó trầm tư, Vi Vi hỏi: “Anh đang làm gì thế?”

“Nghiên cứu máy rửa bát.”

“…”

Tiêu Nại nói thêm cho rõ: “Anh cũng không thích rửa bát.”

“… Anh nghe trộm mẹ con em nói chuyện.”

“Ồ, anh rất sẵn lòng nghe một cách quang minh chính đại.”

Vi Vi ho một hồi rồi tiếp: “…Mầm mống cách mạng nhú ra quá sớm sẽ bị giết chết ngay.”

Vi Vi vẫn chưa kể chuyện Tiêu Nại cho bố mẹ nghe, khoan hẵng nói ông bố phản đối chuyện cô yêu sớm khi vẫn học đại học, mà bà mẹ với bản lĩnh tra hỏi căn nguyên gốc rễ lẫn bản năng khoe khoang như thế, chắc chưa được mấy ngày thì tất cả họ hàng đều biết cô có bạn trai mất.

Tiêu Nại vẫn đeo bám: “Vi Vi, rễ mầm cần tác dụng quang hợp, thứ không quang hợp là giá đỗ.”

… Lạnh quá. Đại Thần không hổ danh là Đại Thần, nói chuyện tiếu lâm lạnh cũng thần cấp nữa, đang hè nóng nực mà người nghe cứ lạnh run bần bật.

“Anh chắc chắn không mở máy lạnh đó chứ?”

>o<

Được thôi, cô cũng lạnh…

Vi Vi không trò chuyện thêm với anh nữa: “Em dẫn hổ của em đi cho đủ thời gian, anh cứ làm việc đi.”

“Ừ.”
...

Những tháng ngày này đều là thế, đeo tai nghe, muốn nói thì nói vài câu, không muốn nói thì ai làm việc nấy, luôn luôn là anh bên kia lập trình, Vi Vi bên này dẫn thú cưng đi luyện cấp, xem phim v.v… thỉnh thoảng còn xem những quyển sách lập trình đem theo về nhà.

Có lúc cả nửa tiếng chẳng nói gì, cũng không cảm thấy ngượng ngập.

Nhị Hỷ rất khinh thị cách trò chuyện kiểu này của họ, bảo họ cứ dây dưa mãi trong game chẳng có ý nghĩa gì cả, chí ít cũng phải tìm nơi nào non xanh nước biếc để đi du lịch chứ v.v…

Vi Vi không cho là thế, game thì có gì không hay nào, có non có nước có Đại Thần, rõ ràng rất là thần tiên rất là lãng mạn mà.

Vả lại còn tiết kiệm tiền điện thoại >o<

Vừa nghe tiếng gõ chữ nhẹ nhàng có vần điệu của anh, Vi Vi vừa dẫn hổ nhà cô đi vòng vòng trong game.

Nói ra thì Đại Thần cũng rất vất vả, thường xuyên phải lập trình hoặc viết kế hoạch đến khuya. Thực ra làm ra một trò chơi, nếu cứ đi theo cái cũ một chút sẽ rất nhẹ nhàng, căn bản sẽ không cần đến một cao thủ như Tiêu Nại ra tay, anh chỉ cần phân chia hạng mục, giao nhiệm vụ từng phần cho từng người làm là được. Nhưng nếu mục tiêu là tạo ra cái mới, anh lại bắt buộc phải tốn khá nhiều công sức để viết những đoạn code mới, viết trình tự chính rồi cả cấu trúc nữa.

Có lẽ, những người là thiên tài, còn vất vả hơn cả những người bình thường nữa.

Đi vòng vòng trong game được một lúc, ông Bối thèm ăn nên nấu một nồi hoành thánh gọi Vi Vi ra ăn, Vi Vi trở về phòng với cái bụng căng phình ra vì ăn quá nhiều dưới ánh mắt long sòng sọc của mẹ cô, rồi tâng bốc tay nghề nấu ăn cực đỉnh của bố mình với Đại Thần, sau đó thuận miệng hỏi xem buổi tối Tiêu Nại ăn gì.

Đại Thần trả lời: “Quên mất, nhưng bây giờ hơi đói rồi.”

Vi Vi vừa định nói anh đi tìm gì đó để ăn, lại nhớ ra cha mẹ Đại Thần hình như đến di tích đào cái gì đó rồi, bây giờ trong nhà chỉ có mình anh thôi.

Vi Vi nghĩ ngợi rồi khẽ khàng mở cửa phòng ngủ nhìn ra ngoài, phòng khách không có ai, lại khẽ khàng chui ra ngoài, bốc điện thoại lên gọi liên tỉnh. Lát sau lại lỉnh vào phòng trở lại, hỏi Tiêu Nại: “Anh có tiền lẻ đó không?”

Tiếng gõ bàn phím không thay đổi, người nào đó đang lơ đãng: “Hử?”

“Không có gì.”

Khoảng nửa giờ sau đó, Tiêu Nại nói: “Có người gõ cửa, anh đi xem đã.”

Vi Vi cười híp mắt.

Lại mấy phút nữa qua đi, bên kia vẳng đến âm thanh tai nghe được nhấc lên.

“Em gọi cửa hàng ăn đó à?”

“Vâng, cơm thịt bò chỗ này ngon lắm.” Vi Vi rất ư đắc ý, “Sao anh đi lâu thế?”

“Không có tiền lẻ, đi hỏi mượn nhà kế bên.”

Vi Vi toát mồ hôi.

Tiêu Nại cười, “Em có biết nhà hàng xóm của anh là ai không?”

“… Chắc không phải hiệu trưởng chứ?”

“Chủ nhiệm khoa chúng ta.”



Tiếp tục tiếp tục nói chuyện bâng quơ đến tận mười một giờ, Vi Vi bị bà mẹ xem tivi xong đuổi lên giường. Nhưng nằm mãi mà không ngủ được, Vi Vi lại lồm cồm bò dậy.

Trong bóng đêm tĩnh lặng, dưới ánh sao rải đầy trời, Vi Vi tựa vào cửa sổ, khe khẽ ngâm nga, ngắm ánh trăng.

Đó là một ngày mùa hạ bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng lại tràn ngập niềm vui và cảm giác hài lòng, đều do những thứ nhỏ nhặt và bình thường mang đến mà thôi.

Vào cuối tháng, Cha Đại Thần và Mẹ Vi Vi cuối cùng đã chào đón sự ra đời của tiểu hổ, có điều chú nhóc này kém cỏi, thuộc tính cực yếu. Tuy nói là thần thú và thần thú chưa chắc sinh ra thần thú, nhưng kém đến mức này thì quả cũng hiếm thấy. Chắc đây gọi là “vật cấp tất phản” đây mà.

Rất nhiều game thủ đã thẳng tay vứt các vật cưng không cần thiết đó đi, Vi Vi lại không nỡ, nên đi tìm rất nhiều thuốc linh đơn để bồi bổ, cuối cùng đã làm cho thuộc tính được nâng cao hơn.

Lại vài ngày nữa trôi qua, Vi Vi đã làm gia sư được tròn một tháng. Vi Vi vì phải chạy tới chạy lui nên da bị hong nắng hơi sạm đi, nhận được hai ngàn tệ tiền lương rồi lập tức chạy ra phố mua điện thoại di động.

Vi Vi mua di động rất gọn.

Hiệu không cần chọn, là hiệu của Đại Thần.

Số máy không cần chọn, giống của Đại Thần.

Còn màu sắc, Đại Thần là màu trắng bạc, cô đành chọn màu hồng vậy.

Ừ, cô tuyệt đối không có ý định mua máy di động tình nhân gì gì đó! Chỉ là… tin tưởng vào mắt thẩm mỹ của Đại Thần mà thôi ^_^

Trên đường về nhà, Vi Vi cứ nghĩ ngợi xem nên gửi tin nhắn gì cho Đại Thần, thì đó là lần gửi đầu tiên trong máy điện thoại mới của cô mà, nhất định phải rất ý nghĩa mới ổn.

Đến khi về nhà chợt linh cảm lóe lên, Vi Vi đã gửi một tin nhắn như sau:

“Tập đoàn Quy Thị Hương Cảng mừng hai mươi năm thành lập, trân trọng đáp lại tình cảm của quý khách hàng, chúng tôi đang mở một hoạt động rút thăm trúng thưởng, số điện thoại của bạn đã trúng giải ba, phần tưởng là một chiếc máy laptop, xin đóng thuế và phí thủ tục một ngàn tệ, chúng tôi sẽ gửi chuyển phát nhanh phần thưởng cho bạn.”

Loại tin nhắn lừa gạt cũ rich này Nhị Hỷ lần nào nhận được cũng đem đọc oang oang cho cả phòng nghe, Vi Vi nghe nhiều rồi nên lúc bấm phím chữ cũng chẳng cần nghĩ ngợi gì. Để chắc chắn hơn cho tính chân thực, Vi Vi còn lật giở thẻ ngân hàng của mình ra, nhập y nguyên tài khoản vào đó.

Nhập tin nhắn xong, tự thưởng thức hai lần rồi Vi Vi mới đắc ý gửi tin nhắn đi. Hê hê, Đại Thần chắc chắn nghĩ tin nhắn này là rác nên sẽ xóa ngay, đến tối báo cho anh biết đó là do cô gửi, phản ứng của anh chắc chắn sẽ thú vị lắm đây.

Loại tin nhắn này đương nhiên chẳng có ai thèm hồi đáp, Vi Vi gửi tin đi xong bèn đi ăn cơm, vừa ăn vừa nghĩ đợi lát nào gặp anh rồi sẽ trách móc anh thế nào đây - - Em gửi tin nhắn cho anh thế mà anh chẳng đếm xỉa gì đến em!

Vi Vi vừa nghĩ vừa cảm thấy rất vui sướng.

Không ngờ, cô đang ăn cơm thì chuông tin nhắn réo vang, số di động của cô vẫn chưa thông báo rộng rãi mà, ai lại gửi tin nhắn cho cô nhỉ, Vi Vi tò mò đến xem.

Người gửi thư: 777795559

Là gì thế này?

Mở ra.

“Xin chào bạn Bối Vi Vi! Tiêu Nại đã gửi 1000 tệ vào tài khoản ngân hàng số XXXX của bạn thông qua ngân hàng mạng X. Chú thích: Không.”

Vi Vi nghệch ra.

Không ngó ngàng gì đến ánh mắt kỳ lạ của bố mẹ, Vi Vi cầm điện thoại trốn vào phòng gọi điện. Bên kia đã có người bắt máy rất nhanh chóng, câu đầu tiên Vi Vi nói là: “Sao anh lại chuyển khoản thật chứ, là lừa gạt thôi mà.”

Vi Vi thật sự là choáng muốn chết đây.

Bên kia Tiêu Nại cười khẽ, chậm rãi đáp: “Anh biết là em lừa anh.”

Vi Vi nghe thế bèn run bắn lên, trong thoáng chốc không nói nên lời, hồi lâu sau mới hỏi: “Sao anh biết là em?”

“Kiểm tra mã số vùng, cùng là mã số thành phố em ở.”

Ối…

“Lần nào anh nhận được thư rác cũng kiểm tra địa chỉ á?”

Đại Thần anh có thú vui gì kỳ quặc quá vậy.

“Không phải, chỉ do tài khoản ngân hàng em gửi thấy khá quen, sau đó mới kiểm tra lại. Vi Vi trình độ lừa gạt của em chẳng tới nơi tới chốn gì cả, chuyển khoản mà đến tên chủ khoản cũng không viết.”

Tiêu Nại thong thả chỉ rõ cho cô biết.

Vi Vi choáng. Thì ra sơ hở ở điểm này, nhưng mà thẻ ngân hàng đó cũng chỉ rút tiền trong trường có một lần, chỉ lấy ra trước mặt anh một lần, vậy mà anh lại có ấn tượng ư?

Đúng là thua anh thật rồi!

“Anh biết là em, vậy mà còn chuyển khoản…”

“Mua vé máy bay đi!”

Vi Vi ngẩn ra.

Bên kia đầu dây là thành phố B, trong văn phòng, Tiêu Nại ngồi dựa lưng vào ghế, ánh mắt rơi vào một chậu xương rồng đang nở hoa. Ngắm những đóa hoa sắc vàng tươi, ánh mắt Tiêu Nại trở nên dịu dàng.

“Vi Vi, mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hỹ.”

CHƯƠNG 38: HOÃN HOÃN QUY HỸ
Dưới ánh mắt của mọi người.

Vi Vi tay kéo hành lý, tự nhiên lại có ảo giác như mình cố đào tẩu mà bị bắt lại vậy.

Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hỹ.

Dịch ra văn bạch thoại có nghĩa là – phu nhân, về nhà mẹ đã lâu, đến lúc quay lại rồi.

Thế là, bảy ngày sau, Vi Vi viện lý do phải đến thành phố B thực tập, bắt đầu con đường trở về trường.

Quyển “Từ điển giám định thưởng thức thi từ lịch đại” mới mua được mở đặt trên chiếc bàn ăn, trong sự chòng chành rung lắc của máy bay, Vi Vi cúi đầu xem sách, nhưng nụ cười nhè nhẹ nở bên khóe môi và trang sách vẫn chưa được lật giở lại tố cáo với mọi người rằng, cô đã xuất thần từ lâu lắm rồi.

“Xin quý khách chú ý, máy bay sắp sửa hạ cánh, xin quý khách gập bàn ăn, thắt dây an toàn.”

“Xin quý khách chú ý…”

Tiếp viên hàng không lần lượt nhắc nhở hành khách chú ý thắt dây an toàn, Vi Vi dần tỉnh lại, thu dọn đồ đạc gọn gàng. Mười mấy phút sau, máy bay hạ cánh an toàn tại sân bay thủ đô. Từ chối sự mời mọc của một quý ông có xe nào đó đi cùng chuyến bay, Vi Vi xách vali, bước chân nhanh nhẹn bước lên chiếc xe khách sân bay đi về hướng đại học A.

Lần trở lại này cô không nói với Đại Thần, có ý muốn cho anh một niềm vui bất ngờ, nhưng, có thể là giật mình cũng không chừng?

Dù sao khiến anh kinh ngạc cũng tốt rồi >o<

Tưởng tượng đến những phản ứng có thể xảy ra của Tiêu Nại, Vi Vi lại lần nữa bay bổng tâm hồn trên chiếc xe khách.

Chiếc xe chạy khoảng chừng nửa tiếng mới đến nơi, lại chuyển xe buýt, khi Vi Vi đến tòa nhà mà “Chí Nhất Khoa Kỹ” tọa lạc, thì đã sắp một giờ chiều rồi.

Có lẽ do cuối tuần nghỉ ngơi, trong tòa nhà không mấy người qua lại, rất vắng vẻ. Nhưng, đến cả thang máy mà cũng đòi nghỉ ngơi thì quá đáng thật.

Vi Vi nhìn tấm bảng “đang sửa chữa” dựng trước cửa thang máy, đành bất lực kéo vali bắt đầu trèo cầu thang bộ.

Cũng may công ty của Đại Thần chỉ ở lầu sáu, cứ trèo thế này cũng xem như có lợi cho sức khỏe >o<

Mùa hè nóng nực, xách hành lý nặng nề leo lầu quả thực không phải chuyện vui vẻ gì, nhưng lạ lùng một điều là, Vi Vi lại chẳng có cảm giác bực bội gì cả.

Vì hành lý quá nặng, sáu tầng lầu Vi Vi phải mất khoảng mười phút, vậy nhưng đợi đến khi cô đến cửa Chí Nhất Khoa Kỹ, thì nghe “ding” một tiếng, cửa thang máy kế bên mở ra, một người phụ nữ và hai người đàn ông từ trong thang máy bước ra ngoài.

Thang máy…

Đã sửa xong rồi?

Vi Vi lau mồ hôi, rất có ước ao mãnh liệt chồm đến đạp cho nó mấy phát.

Đúng lúc này, cánh cửa kính của Chí Nhất Khoa Kỹ cũng mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn bước ra ngoài, khuôn mặt vuông vức, mặc chiếc áo màu vàng, đó chính là Ngu Công.

Dù thế nào đi nữa thì người xinh đẹp luôn hấp dẫn con mắt người đời, Ngu Công vừa bước ra, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy không phải một nữ hai nam ở trước mặt, mà là Bối Vi Vi đứng bên cạnh.

Ngu Công quả thực nghi ngờ mắt mình có vấn đề, kinh ngạc trợn mắt quan sát Vi Vi từ trên xuống dưới.

Vi Vi thực ra còn sững sờ hơn cả anh chàng, ngượng ngùng đưa tay lên với anh xem như là chào hỏi.

Ngu Công há há mồm, không phát ra tiếng. Anh vẫn không quên chuyện chính, dời mắt khỏi Vi Vi, bước lên mấy bước và bắt tay với người phụ nữ vừa bước ra khỏi thang máy: “Giám đốc Phương, hoan nghênh hoan nghênh, ngày nóng nực thế này lại bắt chị phải đến đây, đúng là vất vả quá, tôi là Tiểu Vu ha ha.”

Người phụ nữ được gọi là giám đốc Phương ước chừng hai mươi bảy hai tám tuổi, mặc một chiếc váy áo ngắn có hoa văn, thắt một sợi dây lưng to bản màu vàng kim, từ trên xuống dưới toát lên vẻ thời trang đặc biệt. Chị mỉm cười bắt tay Ngu Công: “Chào anh.”

“Tổng giám đốc Tiêu vốn muốn đích thân ra nghênh tiếp, nhưng lại có điện thoại…”

“Do chúng tôi đến không đúng lúc.” Giám đốc Phương cười bảo, “Quả thực là do hiệu quả âm thanh của cảnh hôm nay đã có, mới nóng ruột muốn mời các anh nghe một chút, Tổng giám đốc Tiêu của các anh rất giỏi lĩnh vực này, phải mời anh ấy chỉ giáo thôi.”

Vi Vi đứng một bên nghe họ nói những lời khách sáo, càng nghe càng ủ rũ.

Làm gì thế này! Đại Thần chẳng đã nói hôm nay chỉ mình anh ở công ty sao? Nên cô mới dám đến thẳng đây mà, bây giờ lại có chuyện gì đây? Không những có Ngu Công, mà những người này hình như cũng đến tìm Đại Thần…

Hay bây giờ cô chuồn đi là xong, buổi tối liên lạc lại với Đại Thần vậy.

Thế nhưng Vi Vi chưa kịp hành động…

“Vị này là nhân viên của quý công ty?” Giám đốc Phương nhìn Vi Vi với ánh mắt mang vẻ phức tạp.

Ngu Công sờ sờ cằm nói: “Ha ha, đây là người nhà của nhân viên công ty chúng tôi.”

Trong một lúc, mấy đôi mắt cùng nhìn về phía Vi Vi.

Dưới ánh mắt của mọi người.

Vi Vi tay kéo hành lý, tự nhiên lại có ảo giác như mình cố đào tẩu mà bị bắt lại vậy.

“Mời, mời, xin mời mọi người vào đây.” Ngu Công mở cánh cửa kính, mời giám đốc Phương và những người khác vào, sau đó vẫy tay với Vi Vi.

Vi Vi do dự một lúc rồi cũng kéo valy theo sau.

Công ty Chí Nhất vẫn như Vi Vi đến lần trước, bên trong không một bóng người. Nghe Đại Thần nói, nhân viên công ty đã làm thêm liên tiếp hai tuần rồi, có người còn ngủ lại ở công ty, thế là sau khi nhiệm vụ của giai đoạn này hoàn thành, anh cưỡng ép bắt mọi người nghỉ ngơi.

Nhưng tại sao Ngu Công lại không nghỉ…

Lúc Ngu Công mời khách vào cũng không quên nhiều chuyện, chầm chậm cố rớt lại phía sau vài bước, cười hề hề nho nhỏ: “Tam tẩu em đang bỏ chạy đó à?”

“Đây gọi là bỏ chạy ư?” Vi Vi phản xạ lại rất yếu ớt, “Rõ ràng em đang công diễn.”

Ngu Công vui quá, thì thầm với vẻ bí ẩn: “Vậy thời điểm em diễn xuất cũng quá trùng hợp, đánh phủ đầu người ta à.”

Vi Vi không hiểu, nghi ngờ nhìn anh chàng, Ngu Công đang định nói nhiều hơn thì ánh mắt Vi Vi đột ngột nhìn về một bên góc kia.

Đầu kia của văn phòng, một bóng dáng cao lớn nho nhã đang bước về phía họ.

Anh đang băng qua những gian phòng, dáng đi ung dung và ưu nhã, vẫn với vẻ như xung quanh chẳng có ai, bỗng trong tích tắc dáng người khựng lại, ánh mắt nóng bỏng chiếu về phía này.

Đôi mắt sâu đen nhánh, chạm vào ánh mắt của Vi Vi.

Vi Vi đã hơn một tháng không nhìn thấy anh rồi, đột ngột tim đập như đánh trống liên hồi.

Bước chân anh chỉ chậm một chút, rồi lại trở lại như bình thường, chớp mắt đã thấy anh đến trước mặt họ, giám đốc Phương bước lên trước một bước, đưa tay ra: “Tổng giám đốc Tiêu.”

Tiêu Nại đưa mắt nhìn, bắt tay với giám đốc Phương, rất nhã nhặn lịch sự: “Giám đốc Phương, tiếp đón chậm trễ rồi.”

“Đâu có, do chúng tôi đến đường đột.”

Tiêu Nại mỉm cười một lúc rồi lại nói vài câu khách sáo, ánh mắt nhìn Ngu Công. Ngu Công biết ý, lập tức mời giám đốc Phương và những người kia, “Giám đốc Phương mời sang bên này, thiết bị âm thanh của phòng hội nghị công ty chúng tôi là tốt nhất, chi bằng đến phòng hội nghị nghe thử hiệu quả xem sao.”

Ngu Công dẫn mọi người vào phòng hội nghi, Tiêu Nại đón lấy valy từ tay Vi Vi, giọng nói bình tĩnh: “Theo anh.”

Vốn là…

Không thể khiến anh vui mừng mà.

Vi Vi từ chạy trốn biến thành công diễn, nhiệt tình của cô nhận phải cú shock, lại thấy Tiêu Nại vẫn điềm nhiên như thường thì không nén được cảm giác hụt hẫng, tim đang dập trống thình thình cũng dần dần bình tĩnh lại. Tâm trạng này kéo dài mãi, thậm chí Vi Vi còn vô cùng nhạy cảm phát hiện ra rằng, bước chân lúc này của Tiêu Nại còn nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Chắc là sốt ruột muốn sắp xếp cho cô ổn thỏa để còn đi đón tiếp khách hàng?

Tuy đó là cách làm đúng đắn, nhưng mà… dù gì cũng nên hoan nghênh cô một chút chứ, bằng lời nói cũng được mà T_T


Vi Vi ủ rũ theo sau Tiêu Nại, anh mở cửa văn phòng, hơi nghiêng người để cô vào trước.

Vi Vi ỉu xìu bước vào trong.

“Cách.”

Sau lưng vẳng đến tiếng khóa cửa.

Vi Vi giật mình quay lại, chỉ cảm thấy eo lưng bị ai đó túm chặt, bàn tay nóng hổi giữ chặt lấy cô như một chiếc bàn ủi, hơi thở nóng hực áp đến từ phía sau, rồi cả người cô không biết xoay thế nào mà đã bị ấn chặt vào cánh cửa.

Valy “binh” một tiếng rơi xuống bên chân.

Tiêu Nại cúi người xuống, đôi chân dài ép lại gần, cúi đầu ép môi anh lên môi cô thật mạnh.

Đầu óc Vi Vi như cũng “cách” một tiếng, hoàn toàn mờ mịt.

Lúc đầu chỉ là cánh môi mơn man mút mát rất mạnh, rồi dần dần, đối phương dường như không hài lòng nữa, bắt đầu tiến sâu vào bên trong. Vì không hề có tâm lý chuẩn bị, nên hàm răng Vi Vi vốn không hề khép chặt, dễ dàng bị đẩy mở ra, mặc cho người ta xâm nhập vào thật sâu. Chiếc lưỡi nóng bỏng hung hãn công thành lược địa, xoay vòng đảo đều một cách cuồng nhiệt không hề mệt mỏi trong miệng cô.

Theo sự xâm nhập thật sâu của môi và lưỡi, cơ thể họ trên dưới đều như dính sát vào nhau, nhưng cái người đã đè ép cô ấy lại thấy như không đủ, càng lấn ép cô sát hơn nữa. Phía sau là cánh cửa lạnh lẽo, phía trước mỗi một tấc gang tiếp xúc với anh lại nóng rực như lửa đốt, Vi Vi như ngập trong núi băng biển lửa, trước sau đều bị ép đến không có đường lui.

“Ôi…”

Vi Vi sắp nghẹt thở, theo bản năng muốn đẩy anh ra một chút, nhưng hoàn toàn vô dụng, ngược lại còn dẫn dụ sức ép mạnh mẽ hơn. Vi Vi mơ màng, quay cuồng, cảm thấy eo lưng mình sắp bị xiết đến đứt đôi. Hơi thở của anh như thông qua miệng truyền đến tứ chi mọi nơi trong cơ thể, rút đi hết toàn bộ sức lực của cô.

Không biết đã bao lâu, trong hỗn độn hình như nghe thấy tiếng gõ cửa, văng vẳng có tiếng người đang gọi: “Tổng giám đốc Tiêu, để người ta chờ trong phòng hội nghị lâu quá thì không hay đâu.”


Giọng nói gian tà này, là Ngu Công ư?

Trong đầu Vi Vi lướt qua một tia tỉnh táo, nghĩ đến có người đứng phía ngoài cánh cửa mỏng manh này, đột nhiên thấy xấu hổ bất an, cô giật mình muốn lùi ra để tránh né, nhưng cái người ép sát cô kia dường như muốn trừng phạt sự phân tâm của cô, càng xâm chiếm cô mãnh liệt hơn.

Người ngoài cửa hình như đã bỏ đi.


Khi cô cảm thấy mình không thể chịu đựng thêm nữa, cuồng phong đột ngột chấm dứt. Nhưng anh vẫn chưa rời khỏi cô, lưỡi môi như vuốt ve, nhè nhẹ mơn man lãnh địa vừa nãy bị chiếm đóng.

Hồi lâu sau, anh mới buông cô ra hoàn toàn.

Vi Vi có được cơ hội hít thở, nhưng trong đầu vẫn không có chút sức lực nào để suy nghĩ. Bàn tay anh hơi buông lỏng gọng kìm, chân cô lại nhũn ra một cách rất vô dụng, suýt nữa đứng không vững, nên hai tay lập tức tự động vòng ôm lấy eo lưng rắn chắc của anh.

A!

Đợi đến khi Vi Vi sực tỉnh ra mình đang làm gì thì cảm giác xấu hổ lúng túng đã bao phủ, theo phản xạ là giải thích: “Đồ ăn… đồ ăn trên máy bay khó ăn quá…”

Mới nói được nửa câu, Vi Vi đã kịp thời thắng lại. Cũng may mà tỉnh táo đúng lúc, không nói hết câu, nếu nói thêm rằng mình chưa ăn no nên không có sức lực gì, cho dù Đại Thần không cười cô thì cô cũng sẽ đi treo cổ = =

Toàn thân cô rã rời, giọng nói cũng lí nhí, Tiêu Nại có vẻ như cả nửa câu trước cũng không nghe thấy, hơi thở hóng hổi dừng lại trên hõm cổ cô, lưu luyến không rời.

Một lúc sau, cuối cùng anh cũng hơi nhích ra, đôi mắt đen láy lung linh ánh sáng nhìn cô chăm chú từ một khoảng cách rất gần, rồi nâng tay cô lên hôn: “Đợi anh ở đây.”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a15hda.4rumer.com
 
Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXXVI+ XXXVII+XXXVIII
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...☼º•_A15.HĐA_•º☼... :: Forum Stories :: Truyện Dài :: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên-
Chuyển đến