...☼º¯∙.♂_Chia Sẻ Ước Mơ. Nâng Tầm Tri Thức. Thư Giãn Tâm Hồn. Đó Chính Là Forum A15_♀.∙¯º☼...
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXXXII+ XXXXIII+XXXXIV

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin.Minh Chủ Forum A15
Admin.Minh Chủ Forum A15
avatar

Tổng số bài gửi : 171
Points : 26880
Cảm ơn : 60
Join date : 30/08/2010
Age : 23
Đến từ : Thiên Đường

Bài gửiTiêu đề: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXXXII+ XXXXIII+XXXXIV   Sun Sep 26, 2010 2:59 pm

CHƯƠNG 42: QUẦN… BƠI
“Thấy em là không cần thầy cũng học nên.” Tiêu Nại khẽ cắn vành tai cô, “Còn nữa, trong đầu anh đã luyện tập nhiều lần rồi”.

Ánh nắng ban chiều rọi qua cửa sổ, chiếu lên hai người đang ngồi trên sàn gỗ gần cửa sổ.

“Em thấy hệ thống gia đình có thể thêm ít đồ vật, đặc biệt là về mặt tương tác giữa gia đình và gia đình với nhau.”

Vi Vi ngồi gần Tiêu Nại, vừa nói vừa cúi đầu viết viết vẽ vẽ gì đó trên một quyển sổ nhỏ. Quyển sổ có bìa trước màu xanh này Vi Vi mới mua gần đây, trong đó viết ra rất nhiều những ý tưởng vụn vặt cho Mộng Du 2.

Là một game thủ cao cấp, ý kiến của Vi Vi vẫn rất hữu dụng, nhưng Tiêu Nại lại lơ đãng đâu đâu.

“Khúc nhạc này thế nào?”

Vi Vi bực bội: “Tiêu tổng, anh có đang nghe không vậy?”

“Ừ,” Tiêu tổng nói, “nghĩ chín rồi thì viết báo cáo cho anh.”

“…”

Vi Vi hậm hực, cúi đầu cắn lên cánh tay anh một cái.

Tiếng đàn vẫn không hề lạc nhịp.

Bản nhạc Tiêu Nại đang đàn là nhạc phối cho một khung cảnh nào đó trong Mộng Du 2, cũng chính là một trong những khúc nhạc mà hôm Vi Vi đến, phòng chế tác âm nhạc của vị giám đốc họ Phương nọ đã đưa đến.

Đàn xong một bản, Tiêu Nại ra vẻ suy ngẫm, viết vài chú thích lên bản nhạc phổ. Sau đó bỏ bút xuống, đôi tay dài vươn ra, ôm eo người nào đó lại, thuận thế đè xuống sàn nhà, lấy miệng đổi miệng, lấy răng đổi răng.

“Anh…”

Vi Vi chưa kịp nói gì, đã bị bịt kín miệng. (>o<)

Tuy mấy đợt trước Vi Vi đã từng được anh bế hôn, ôm hôn, ngồi trên đùi anh hôn, nhưng bị đè xuống sàn nhà thế này vẫn là lần đầu, thoắt chốc thấy nụ hôn này không tốt cho trái tim bé nhỏ tí nào.

Thế nhưng oan gia ngõ hẹp người dũng cảm thắng, người nào đó không những vũ lực cao thâm, lại còn gian xảo, Vi Vi kháng cự yếu ớt, đành phải để mặc ai đó muốn làm gì thì làm.

Mấy phút sau, Tiêu Nại mới buông cô ra, nhưng không ngồi dậy, hơi thở nóng hổi vẫn đọng trên hõm cổ cô. Vi Vi thở hổn hển, ánh mắt mơ màng mãi lúc sau mới hồi phục được, không kìm được nghi ngờ: “Anh thật sự là lần đầu… ừm… yêu đương?”

Chẳng giống chút nào hết! Lần nào cũng bị anh… đến nỗi chẳng có sức lực nào.

“Ừ.” Giọng Tiêu Nài có vẻ lười nhác.

“Vậy thì anh cũng thành thục quá rồi = =”

“Thấy em là không cần thầy cũng học nên.” Tiêu Nại khẽ cắn vành tai cô, “Còn nữa, trong đầu anh đã luyện tập nhiều lần rồi”. (Đấy!!! Ai còn bênh vực anh Tiêu không BT nữa đi >o<)

Lại luyện tập thêm vài lần nữa, thời gian nghỉ buổi trưa cũng qua. Tiêu Nại cài cúc áo lại chuẩn bị đi, Vi Vi chạy vội vào phòng vệ sinh, nhìn nhìn mình trong gương.

Mắt long lanh… cái này có thể nói là buồn ngủ.

Gò má đỏ ửng… Có thể nói là do phơi nắng.

Nhưng đôi môi thì phải làm sao!

Chẳng lẽ nói ăn ớt hay bị muỗi cắn?!

Đám người tuy rõ là bận rộn nhưng luôn có thời gian để trêu chọc người khác đó, chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua cho cô, nhất là khi có Ngu Công!

Vi Vi ủ rũ bước ra khỏi phòng vệ sinh, Tiêu Nại đang thay giày, cúi đầu xuống, điềm nhiên nói: “Buổi chiều có đi không?”

Hôm nay tuy là cuối tuần nhưng trong công ty vì có một mục tiêu mới nên rất nhiều người phải làm thêm giờ, Tiêu Nại tất nhiên phải đi, còn Vi Vi là thực tập sinh thì đi hay không chẳng quan trọng, thế là Vi Vi hất tóc: “Không đi!”

“Thực tập sinh lại chẳng có lương, em muốn nghỉ phép!”

Tiêu Nại cũng không kì kèo gì thêm một cách rất phong độ, có điều vẫn gọi cô đến cửa, hôn lên trán một cái: “Vậy ở nhà trông nhà, đừng đến chỗ Hiểu Linh nữa!”

“Ồ.” Vi Vi nhìn mặt trời bỏng rực ngoài kia, cũng không muốn ra ngoài cho lắm, nhưng sau khi Tiêu Nại đi lại không kìm được cự nự lại một câu: “… Ở đây có phải nhà em đâu!”

Căn nhà Vi Vi đang ở không phải nhà Hiểu Linh, mà là nhà bên ngoài của Tiêu Nại. Tiêu Nại cảm thấy rất khó chịu khi cứ phải ở nhà người ta mà thân mật anh anh em em, Vi Vi lại không dám đến nhà bố mẹ anh, thế là căn nhà này trước kia không hay ở đã được lợi dụng, thường là ban ngày Vi Vi và Tiêu Nại ở đây, buổi tối anh lại đưa cô về.

Tiêu Nại đi rồi, Vi Vi rảnh rỗi không có gì làm nên trở vào phòng lên mạng.

Không đến công ty nên cảm thấy hơi chán, Vi Vi lên mạng đảo một vòng, nhớ ra chú hổ nhỏ đã mấy ngày không cho nó ăn, thế là mở Mộng Du Giang Hồ ra.

Chú hổ nhỏ thuộc tính vốn kém cỏi dưới sự bồi dưỡng kiên trì của Vi Vi, bây giờ đã thăng cấp, Vi Vi cho nó ăn ít đơn dược, nhìn thấy trong kho đã không còn hàng dự trữ, thế là đến chợ Trường An để mua.

Không ngờ rằng, tại chợ Trường An lại nhìn thấy Điệp Mộng Vị Tỉnh đã lâu không xuất hiện, cô nàng đang bày một gian hàng, đang bán đồ đạc. Vi Vi cảm thấy hơi bất ngờ nên gửi tin nhắn: “Điệp Mộng phải không?”

Chắc không cho người khác ID đó chứ.

Quả nhiên Điệp Mộng hồi âm rất nhanh chóng: “Phải.”

Vi Vi: “Lâu quá không thấy chị.”

Điệp Mộng: “Hà hà, công việc bận lắm.”

Vi Vi cứ ngỡ Điệp Mộng đã hoàn toàn bỏ game, không ngờ cô ấy lại quay về, nên có phần sững sờ. Có ý muốn hỏi thăm, nhưng sợ lại đường đột quá nên thôi không hỏi nữa. Hai người trò chuyện vớ vẩn một lúc, Điệp Mộng bèn thu dọn gian hàng, đề nghị cùng đi đánh Boss.

Cùng đi đánh Boss còn có Lôi Thần Ni Ni, ba người đến một bản đồ nhiệm vụ không khó lắm. Vốn dĩ ba người chơi màn này cũng tương đối thoải mái, nhưng vì Điệp Mộng lỡ tay nên suýt nữa cả đội chết sạch.

Điệp Mộng cười khổ: “Hai tháng không đến, đến Boss mà chị cũng không biết đánh.”

Tâm trạng của Điệp Mộng dường như không tốt cho lắm. Vi Vi đang nghĩ thế thì Lôi Thần Ni Ni gửi tin đến: “Bang chủ Điệp Mộng dạo gần đây tâm trạng không tốt đó.”

“Sao vậy?”

“Có lẽ vừa trở lại bang nên chưa quen. Hai tháng nay những người cũ trong bang đã bỏ đi khá nhiều, rất nhiều người mới xuất hiện, đều xem Tiểu Vũ Yêu Yêu như thần thánh ấy, có quá nhiều người không quen Bang chủ nữa.”

“Chiến Thiên Hạ không trả lại ghế bang chủ cho chị ấy sao?”

“Không, vả lại bây giờ trang bị, đẳng cấp của Bang chủ Điệp Mộng cũng không cao bằng Chiến Thiên Hạ nữa.”

“T__T”

“Tiểu Vũ Thanh Thanh cũng vẫn còn trong bang, con nhỏ này đúng là đáng ghét chết đi được. Nếu không phải vì thương tiếc bang phái thì tớ đã bỏ lâu rồi.”

Lúc này Vi Vi mới nhận ra một vấn đề: “Điệp Mộng và Chiến Thiên Hạ…”

Lôi Thần Ni Ni đáp: “Làm lành rồi, tớ đã hỏi Bang chủ Điệp Mộng, chị ấy bảo đợt trước bị bệnh, Chiến Thiên Hạ luôn săn sóc, chị ấy đã mềm lòng.”

Đang nói đến đó thì Lôi Thần Ni Ni đột nhiên biến mất, mấy phút sau trèo lên lại kêu oác oác: “Choáng thật, ở nhà đúng là không tốt, mạng viễn thông không bị lag cũng bị rớt mạng, Vi Vi tốc độ bên cậu thế nào, cũng là mạng viễn thông?”

“Đâu có, tớ về nhà rồi, là mạng Netcom.”

“Ố ồ? Tại lờm seo mà về thành phố B sớm thế?”

“Thực tập hè ấy mà.”

“Suýt ngã… đừng nhắc đến thực tập nữa, tớ còn chưa đâu vào đâu nè.”

Mấy câu nói này là trong kênh đội nhóm, thế nên Điệp Mộng cũng thấy được, vậy là cô nàng vốn nãy giờ không nói gì cũng lên tiếng hỏi: “Vi Vi em ở Thành phố B à?”

“Vâng ^_^”

Điệp Mộng không nói gì thêm, đánh xong Boss, cô nàng bỗng nói: “Vi Vi giờ em có rảnh không? Hay là ra ngoài uống trà chiều đi.”

Vi Vi rất bất ngờ trước lời mời này, xưa nay cô không hề thích thú gặp bạn trên mạng, nhưng giờ đây tâm trạng Điệp Mộng bất ổn, nếu cô từ chối thì như có cảm giác “tuyết lại thêm sương” vậy (hình dung khó khăn này chưa qua, thứ tệ hại khác lại đến).

Thế là cũng có phần do dự, lúc ấy Lôi Thần Ni Ni gửi tin nhắn riêng đến: “Vi Vi cậu cứ đi với Điệp Mộng đi, vì Chiến Thiên Hạ còn bận việc trong bang, tâm trạng chị ấy không tốt lắm, cậu an ủi vậy.”

Nhớ đến những chuyện giữa Điệp Mộng và Chiến Thiên Hạ, Vi Vi đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc vui vẻ nhỏ nhoi cũng có phần mềm lòng, thế là không nghĩ nhiều nữa mà nhận lời.

Đang trò chuyện với họ thì bỗng nhiên, màn hình vi tính nhảy ra một khung cửa sổ chat, Vi Vi giật mình.

“Vi Vi.”

Trong cửa sổ hiện lên hai chữ.

Vi Vi chần chừ gõ chữ: “Đại Thần?”

“Ừ.”

“Anh không thể dùng công cụ chat bình thường ư? >o<”

“Thế này tiện mà.”

“…” Nhưng làm người ta giật mình lắm có biết không.

“Tự nhiên nghĩ ra, biệt thự của một người họ hàng nhà anh vẫn để trống.”

“Hả?”

“Nhà chú ấy có hồ bơi.”

“@_@”

“Có muốn đi bơi không?”

“Muốn!” Vi Vi trả lời rất nhanh.

“Biết bơi?”

“Không biết!” Vi Vi khảng khái đáp, “Nhưng em muốn quan sát.”

Quan sát Đại Thần bơi í, đó là nguyện vọng đã nảy sinh lúc xem anh đấu bóng rổ!

Bị Đại Thần phân tán tư tưởng nên không theo kịp đối thoại trong game, nhân vật Lô Vĩ Vi Vi đứng im nơi đó không nhúc nhích, Lôi Thần Ni Ni gào lên mấy tiếng.

“Vi Vi.”

“Vi Vi?”

“Vi Vi Vi Vi Vi Vi…”

….

Vi Vi vội vã lên tiếng, ngăn cản cô bạn spam: “Đây đây, vừa nãy có chút chuyện.”

“Ồ, cứ tưởng cậu bị lag chứ.”

Điệp Mộng hỏi: “Vi Vi em cũng ở khu XX phải không?”

Khu XX là nơi tập trung khá nhiều trường đại học của Thành phố B, Vi Vi trả lời: “Vâng.”

Điệp Mộng nói: “Vậy quán Tất Thắng Khách ở đường XX được không?”

Vi Vi nghĩ ngợi một lúc, đường XX không xa đại học A, nên nhận lời: “Được ạ ^_^”

Hẹn nhau thời gian và địa điểm xong xuôi, trao đổi số di động, Vi Vi lại mở khung chat với Đại Thần ra.

“Lát nữa em gặp Điệp Mộng Vị Tỉnh một chút.”

Tiêu Nại sau một lúc mới trả lời: “Ừ.”

Tuy anh không nói gì nhưng trực giác Vi Vi mách báo anh không hề thích mình gặp gỡ bạn trên mạng, thế là vội giải thích: “Ở Tất Thắng Khách trên đường XX, chỉ uống trà với nhau thôi, không lâu đâu.”

Tiêu Nại bảo: “Lúc ấy anh sẽ đến đón em, phải rồi, mang đồ bơi của anh theo.”

Đồ bơi của nam, thực ra chính là quần bơi mà…

Sự tồn tại thần kỳ của quần bơi của Đại Thần, Vi Vi chỉ cần nghĩ đến liền mặt đỏ tía tai, chứ đừng nói gì đến lúc lật tủ ra tìm. Vi Vi mở tủ quần áo của Tiêu Nại ra, hoàn toàn không dám nhìn kỹ, tiện tay lấy đại một món đồ màu đen, bề mặt trơn nhẵn, đoán chắc là quần bơi, nhanh chóng nhét vào trong túi, sau đó ra ngoài gặp Điệp Mộng.

Hơn nửa tiếng sau, Vi Vi đã đến Tất Thắng Khách.

Trong tin nhắn Điệp Mộng có nói mình tóc xoăn dài màu hạt dẻ, mặc váy dài màu xanh đen… Vi Vi đảo mắt một vòng trong Tất Thắng Khách, nhìn thấy cô ấy ở góc trong cùng gần cửa sổ.

Vi Vi cất bước tiến về phía đó.

Điệp Mộng vốn đang ngắm cảnh sắc ngoài cửa sổ đến xuất thần, dần dần nghe thấy tiếng bước chân, khóe mắt liếc nhìn cơ hồ thấy có một dải sáng quyến rũ đang đến gần cô, cô giật mình quay đầu lại, liền nhìn thấy một đôi mắt đen láy sáng rỡ.

Chủ nhân đôi mắt ấy đang nhìn cô, dần dần nở một nụ cười, hàm răng trắng khẽ lộ ra, nụ cười ấy như nụ hàm e ấp, khiến người ta thoáng cảm thấy hào quang chiếu tỏa, không thể phủ lấp.

Trong lòng Điệp Mộng thấp thoáng một ý nghĩ, nhưng lại thấy không thể, thế nhưng cô gái ấy quả nhiên dừng trước mặt cô. Điệp Mộng gần như thất thần trong sự kinh ngạc sững sờ, ngẩn ra hồi lâu mới hỏi: “… Bạn là Lô Vĩ Vi Vi?”

Vi Vi gật đầu, ngồi xuống đối diện, cười chào: “Chào chị, Điệp Mộng.”

Vi Vi và Điệp Mộng ngồi với nhau trong Tất Thắng Khách đến gần năm giờ mới đi.

Khoảng thời gian đó đa phần là Điệp Mộng kể lể tâm sự, Vi Vi lắng nghe, có điều Vi Vi cũng hiểu, tâm trạng Điệp Mộng không tốt, cái mà chị ấy cần cũng chỉ là sự lắng nghe mà thôi.

Cuối cùng Điệp Mộng còn mời Vi Vi cùng đi ăn tối, nhưng Vi Vi ngại ngùng từ chối: “Buổi tối em còn phải đi bơi, trước khi bơi hình như không được ăn gì cả.”

Điệp Mộng vỡ lẽ: “Với bạn trai?”

Vi Vi gật đầu, nhớ đến Tiêu Nại, đôi mắt vô thức ngập tràn ánh sáng.

“Người đẹp như em, bạn trai chắc chắn một lòng một dạ với em nhỉ.” Điệp Mộng nhìn cô, ánh mắt thoáng vẻ ngưỡng mộ.

Vi Vi ngẩn ra một lúc, muốn nói gì đó nhưng thấy nói gì cũng không ổn, thế là cười cười, cúi đầu hớp một ngụm trà.

Chia tay với Điệp Mộng rồi, Vi Vi gọi điện cho Tiêu Nại.

“Em xong rồi đây.”

“Ừ, anh đến ngay.” Thực ra Tiêu Nại đã làm xong việc từ lâu, nhưng phong độ vốn được bồi dưỡng trước đây không cho phép anh gọi điện hối thúc.

Vi Vi nói địa điểm xong, vừa định cúp máy thì Tiêu Nại bỗng hỏi: “Đồ bơi em có chưa?”

“…”

“Đợi anh cùng đi mua?” Tiêu Nại cầm chìa khóa xe vừa nói vừa đi ra ngoài.

“Không cần đâu! Em tự mua cũng được!”

Cạnh bên Tất Thắng Khách là một siêu thị lớn, Vi Vi lẻn vào trong, chọn đại một bộ đồ bơi, tất nhiên là loại kín kẽ nhất, bên dưới còn có viền váy nữa.

Thanh toán tiền xong ra khỏi siêu thị, Vi Vi đã nhìn thấy xe Tiêu Nại đậu ở bên đường.

CHƯƠNG 43: BƠI À BƠI…
Thật sự là nhẹ mỏng nhỏ ngắn… lại còn bó sát >o<

Về chuyện bơi lội, cảnh trong tưởng tượng của Vi Vi là thế này, Đại Thần trần nửa thân trên, mặc một chiếc quần bơi nhẹ mỏng nhỏ ngắn (>o<), thân thể khỏe mạnh nhấp nhô trên mặt nước lăn tăn… Còn cô, sẽ nằm trên ghế xếp bên hồ bơi, uống nước phơi nắng ngắm nhìn, tốt nhất là mang theo một chiếc máy ảnh…

Thế nhưng, hiện thực là…

Đến biệt thự rồi, Vi Vi lấy quần bơi của anh từ trong túi ra, Tiêu Nại đón lấy, khẽ nhướn mày.

“Sao lấy cái này?”

“A?” Cô cứ lấy đại mà chẳng nhìn gì cả, có vấn đề gì sao?

“Chiếc này là do cô của anh tặng sau khi đoạt giải quán quân bơi lội, anh chưa từng mặc bao giờ.”

“Anh không thích ư?”

“Anh thì sao cũng được,” Tiêu Nại mỉm cười, “Chỉ là không ngờ thì ra Vi Vi thích dạng này.”

Anh vào phòng trong thay quần bơi bước ra, Vi Vi mới biết dạng mà anh nói… là dạng nào…

Thật sự là nhẹ mỏng nhỏ ngắn… lại còn bó sát >o<

Vi Vi bị thứ sắc đẹp đàn ông lồ lộ này khiến choáng váng xây xẩm cả đầu óc, khi Đại Thần bảo “Sao em không đi thay đồ đi”, Vi Vi rất ngoan ngoãn đi thay đồ bơi vừa mới mua khi nãy.

Cũng may là lúc bước ra thì đã tỉnh táo, cô túm lấy một chiếc khăn lông quấn quanh người.

Tiêu Nại đã thong thả bơi dưới hồ rồi, thấy cô bước ra bèn bơi lại gần, đưa tay.

“Xuống đây.”

“Không, em không biết bơi.” Vi Vi vịt cạn níu chặt lấy khăn lông, thà chết cũng không chịu xuống nước.

“Anh dạy em.”

Vi Vi nghĩ ngợi rồi vẫn thấy không có can đảm: “…Nhiều nhất là em ngồi bên hồ rửa chân là được.”

Tiêu Nại bó tay, lộ ra vẻ không thèm đếm xỉa gì đến cô nữa rồi điềm nhiên bơi đi. Ánh mắt Vi Vi dõi theo anh, thấy anh lướt qua ngọn sóng, trồi lên hụp xuống, thân thể cao thon rắn chắc khỏe mạnh thoáng ẩn thoáng hiện, mặt cô thoắt nóng hẳn lên.

Cô thật sự bị Đại Thần dẫn dụ đến mức càng ngày càng háo sắc mất rồi~~

Vi Vi vừa kiểm điểm bản thân, vừa tiếp tục ngang nhiên theo dõi không hề chớp mắt. Nhìn được một lúc, cũng có ý muốn thử xem sao, thế là ngồi xuống bên hồ, đưa chân ra sục vào nước.

Thoáng chốc một cảm giác mát lạnh từ chân truyền lên, cả người từ trên xuống dưới như thể mỗi một sợi lông đều thấy thoải mái bất ngờ.

Vi Vi ngồi bên hồ nghịch nước rất vui sướng, nhất thời không chú ý đến hành tung của Tiêu Nại, đợi đến lúc phát hiện ra, anh đã bơi đến cạnh cô, bất thình lình tóm lấy bàn chân cô, kéo phắt cô xuống dưới.

Vi Vi rơi tõm xuống nước một cách không hề phòng bị, thoáng chốc uống đến mấy ngụm… nước rửa chân của chính mình…

Sau đó vì tay chân luống cuống, bị người nào đó hô hấp nhân tạo…

Về sau lại vì sợ bị chết đuối, nên ôm chặt lấy thân thể trần nửa trên của người nào đó…

Tóm lại là… một lời khó nói…

Lúc trở về, Vi Vi chỉ biết bơi một xíu xiu, nhưng mà… thân thể… lại nhận chịu một tổn thất cực lớn T__T

Bạn Tiêu Nại trước kia tuy là quán quân giải bơi lội liên minh các trường, nhưng không đam mê bơi lội đến nỗi mỗi ngày đều phải tập luyện. Thế nhưng từ hôm ấy, lại bỗng thấy đam mê trở lại. Dù sao biệt thự họ hàng nhà anh trống thì vẫn cứ trống, thế là cứ đến chạng vạng lại đưa Vi Vi đến bơi hai tiếng đồng hồ.

Vi Vi đã thích thú với việc bơi lội, nhưng đối với hành vi gì gì đó của người nào đó dưới cái mác dạy học thì, vẫn kiên quyết kháng cự. Thế nhưng tuy cô có quyết tâm chết cũng không chịu khuất phục thì lại không có giá trị vũ lực tương đương, vẫn thường xuyên không cẩn thận bị…

Thế là trong hồ bơi nhà họ hàng Đại Thần, thường xuyên thấy được bóng dáng quẫy đạp giãy giụa của cô trong nước… = = [Lạy Phật cho con nghỉ tu 5’…]

Một lần nào đó cố gắng chống cự kịch liệt, Vi Vi đến cả câu “Chúng ta vẫn chưa đến mức tắm hồ uyên ương mà” cũng nói ra rồi. Nghĩ lại cũng phải, một cái hồ bơi to như thế, chỉ có hai người họ, thế chẳng phải là hồ uyên ương hay sao = =

Nhưng phản ứng của Tiêu Nại lại là - -

“Thì ra Vi Vi thích mãnh liệt hơn à?”

Cái người quá sức vô sỉ này, Vi Vi đành phải ngoan ngoãn phục tùng.

Vậy nên khi lại nhận được cuộc điện thoại từ Điệp Mộng, Vi Vi vẫn rất vui sướng. Ngày nào cũng ăn đại tiệc “bơi lội” kiểu này, thực sự là đã quá mức dinh dưỡng …

Điệp Mộng hỏi: “Vi Vi, tối mai có rảnh không? Cùng ăn cơm với nhau đi.”

“Ngày mai ư?” Vi Vi hơi suy nghĩ một lúc rồi nhận lời, “Vâng được.”

Vi Vi nhận lời nhanh chóng như thế đương nhiên không phải để tránh né chuyện đi bơi với Đại Thần rồi, mà nhớ ra lần trước ở Tất Thắng Khách là do Điệp Mộng mời, Vi Vi thấy mình nên mời lại một lần mới phải.

Vậy nên hôm sau, Vi Vi đã bỏ rơi người nào đó, xách chiếc ví nhỏ một mình đi đến điểm hẹn. Vậy nhưng khi đứng trước cửa nhà hàng mà Điệp Mộng nói, nhìn cảnh lộng lẫy xa hoa đó, Vi Vi cảm thấy có phần thấp thỏm, băn khoăn.

Chắc sẽ đủ tiền chứ…

Thôi mặc vậy, cùng lắm thì gọi Đại Thần đến cứu bồ.

Vi Vi lấy di động ra gửi tin nhắn cho Điệp Mộng: Em đến rồi, chị ở đâu?

Rất nhanh Điệp Mộng đáp lại: Cúc Hiên.

Trong phòng, Điệp Mộng đút điện thoại vào túi.

“Cô ấy đến rồi.”

Tiểu Vũ Thanh Thanh hỏi với vẻ không tin cho lắm: “Cô ta thật sự là mỹ nữ? Có đẹp bằng Yêu Yêu không?”

Mười mấy phút trước, ở buổi họp hội Bích Hải Triều Thanh Các và cả để hòa giải do Tiểu Vũ Yêu Yêu đề xướng này, Điệp Mộng đã nói ra chuyện gặp nhân vật Lô Vĩ Vi Vi ngoài đời một cách “vô ý”, còn nói cô ấy vô cùng xinh đẹp.

Ở đây ngoài Chiến Thiên Hạ, Tiểu Vũ gia tộc, Chân Thủy Vô Hương, còn có mấy game thủ cũng ở thành phố B nữa, đa số đều quen hoặc biết đến Lô Vĩ Vi Vi, nhưng lại không tin lắm rằng Lô Vĩ Vi Vi là mỹ nữ.

Người của gia tộc Tiểu Vũ càng không tin, bèn hùa nhau bắt Điệp Mộng hẹn Lô Vĩ Vi Vi đến đây.

Thế là, Điệp Mộng bèn giả vờ ra ngoài gọi một cú điện thoại, nhưng thực tế là để đề phòng sơ suất, tối qua cô ta đã hẹn với Vi Vi trước rồi.

Điệp Mộng nghe câu hỏi đó của Tiểu Vũ Thanh Thanh thì không trả lời ngay, để mọi người thắc mắc đến chịu không nổi rồi mới đáp: “Đến rồi là biết ngay ấy mà.”

Tiểu Vũ Thanh Thanh “hờ” lên một tiếng: “Tôi hiểu rồi, chắc chắn là không đẹp bằng Tiểu Vũ Yêu Yêu, Yêu Yêu là đệ nhất mỹ nữ của toàn game mà.”

Tiểu Vũ Yêu Yêu nửa thẹn nửa giận bảo: “Cậu đừng khoa trương thế nữa, ai cũng lấy ra đem so với tôi.”

Tiểu Vũ Thanh Thanh thè lưỡi ra làm duyên: “Biết rồi biết rồi, hạ thấp giá trị của cậu nhỉ.”

Điệp Mộng nhìn Tiểu Vũ Yêu Yêu, trong lòng cười lạnh.

Cười đi cười đi! Lát nữa xem ngươi còn cười nổi nữa không.

Dựa vào đâu mà ngươi vênh váo kênh kiệu, dựa vào đâu mà gia tộc Tiểu Vũ các ngươi ngạo mạn kiêu căng trong bang phái ta lập ra, chẳng phải chỉ dựa vào cái khuôn mặt đó và cái danh hiệu Giang hồ đệ nhất mỹ nữ đó à? Dựa vào đâu mà ngươi hạnh phúc như thế, ngươi có biết hạnh phúc của ngươi xốn mắt lắm không, ngươi có biết cái bữa tiệc hòa giải ngươi đề xướng ra là vô cùng giả tạo không?

Nếu không phải là ngươi, Thiên Hạ sẽ không quen biết Tiểu Vũ Thanh Thanh.

Ngươi có biết không, ta rất căm ghét ngươi.

Ngay đây thôi, khảo nghiệm cho ngươi sẽ có ngay đây.

Tình yêu của ngươi có thể vượt qua khảo nghiệm này không?

Chắc không qua nổi đâu!

Vốn chỉ là tình yêu được lập nên bởi diện mạo bên ngoài. Đàn ông như Chân Thủy Vô Hương lại không động lòng vì sắc đẹp ư? Trước một nhan sắc khuynh quốc khuynh thành như thế?

Hơn nữa anh ta từng là chồng của Lô Vĩ Vi Vi, có gì đau khổ và tiếc nuối hơn một người đã từng có tất cả lại đánh mất tất cả trong vô thức?

Nhưng mà.

Nếu vượt qua được, vậy thì, ta chúc phúc cho các ngươi! Thật sự chúc mừng!

Điệp Mộng uống cạn một ly.

Mọi người đang cười nói hi hi ha ha, mắt lại không ngừng bắn về phía cửa. Một lúc sau, cửa mở ra, mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía đó, nhưng chỉ thấy một gương mặt tròn trịa tươi cười. Như thế mà cũng là mỹ nữ á? Tiểu Vũ Thanh Thanh đang định cười nhạo thì mới phát hiện, thì ra chỉ là một người phục vụ.

Sau đó, mới là một cô gái bước ra từ sau lưng người phục vụ ấy.

Cô phục vụ mặt tròn trịa nhiệt tình nói: “Xin chào, chính là đây.”

Cô gái kia lịch sự gật đầu với cô phục vụ, theo động tác của cô, vài sợi tóc khẽ trượt xuống, rơi trên chiếc cổ trắng ngần của cô một cách khêu gợi. Đợi khi cô quay lại, chỉ thấy mái tóc đen óng buông xõa lượn theo gương mặt mỹ miều khiến người ta tim đập cuồng loạn không kiềm chế nổi, một đôi mắt sáng như ánh sao. Trong đôi mắt cô ấy dường như thoáng một nét kinh ngạc, đôi mi dày khẽ rung, đôi mắt đẹp long lanh, như có ánh sáng tuyệt vời vừa lướt qua vậy.

Điệp Mộng đã nhìn thấy Vi Vi, nhưng lần này cô ấy mặc một chiếc váy in hoa cổ chữ V màu hồng phấn ôm lấy thân người, lại khiến Điệp Mộng ngẩn ra một lúc rồi mới đứng dậy gọi cô.

“Vi Vi.”

Tiếng gọi “Vi Vi” này của cô ta khiến mọi người thoáng chốc tỉnh hẳn. Mọi người chỉ cảm thấy cô gái bước vào này cực đẹp, nhất thời không thể liên hệ cô ấy với bốn chữ “Lô Vĩ Vi Vi” lại được. Bây giờ bị Điệp Mộng nhắc nhở, mới ý thức ra cô ấy chính là Lô Vĩ Vi Vi.

Cô ấy lại là Lô Vĩ Vi Vi?

Sao cô ấy có thể là Lô Vĩ Vi Vi được?

Nếu như cô là Lô Vĩ Vi Vi, vậy thì người được gọi là Giang Hồ Đệ Nhất Mỹ Nữ…

Mọi người không hẹn mà đều quay lại nhìn Tiểu Vũ Yêu Yêu, cơ hồ cùng cảm thấy…

Quá nhạt nhẽo!

Trước một nhan sắc mỹ miều rung động lòng người này, vẻ đẹp trong sáng của Tiểu Vũ Yêu Yêu thoáng chốc trở nên quá nhạt nhẽo.

Vả lại…

Dáng người quả thật kém xa quá.

Tiểu Vũ Yêu Yêu thực ra cũng rất xinh xắn, chỉ có điều dung mạo của cô nàng mọi người đã thấy nhiều rồi, không còn kinh ngạc nữa. Trên diễn đàn có hình có clip, gặp được người thật lại thấy không đẹp bằng trong hình, chí ít là nước da không bằng rồi. So sánh ra thì, Lô Vĩ Vi Vi không hề có danh hiệu mỹ nữ này lại có một nhan sắc kiều diễm nổi bật, khiến người ta không thể rời mắt đi được.

Thế là mọi người lại bắt đầu nghi ngờ, nếu cô gái này là Lô Vĩ Vi Vi, thế thì Tiểu Vũ Yêu Yêu sao có thể cướp Chân Thủy Vô Hương từ tay cô ấy được?

Mọi người lại như có thần giao cách cảm với nhau, liếc nhìn Chân Thủy Vô Hương.

Đàn ông hiểu bản tính háo sắc của đàn ông nhất, lúc đầu Chân Thủy Vô Hương li dị với Lô Vĩ Vi Vi trong game, nhanh chóng cưới Tiểu Vũ Yêu Yêu, các game thủ nam trong bang phái tuy cảm thấy anh ta không có đạo đức, nhưng trong lòng đều thầm ngưỡng mộ. Nhưng lúc này nhìn thấy Lô Vĩ Vi Vi, các game thủ nam ngồi đây đều thấy hớn hở, cảm thấy trong lòng Chân Thủy Vô Hương e là cũng đang tiếc nuối chết đi được.

Điệp Mộng nãy giờ theo dõi phản ứng của Tiểu Vũ Yêu Yêu và Chân Thủy Vô Hương, lúc ấy mím môi vẻ rất hài lòng, nói với người phục vụ: “Này chị ơi, cho tôi thêm một cái ghế ở đây.”

Sau đó lại nói với Vi Vi: “Vi Vi, ngồi đây.”

Vi Vi gật đầu, bước đến đó, thần sắc điềm tĩnh, nhưng trong lòng đã bắt đầu nghiên cứu tình hình trước mắt thật nhanh chóng.

Thực ra ban nãy nhận được tin nhắn, Điệp Mộng bảo đang ở trong một phòng bao nào đó, Vi Vi đã cảm thấy có gì đó khác thường, nhưng cuối cùng vẫn tin tưởng bạn bè nên không nghĩ nhiều, không ngờ vừa bước vào lại là tình cảnh thế này.

Vi Vi không quen biết ai ngoài Điệp Mộng, nhưng gương mặt Tiểu Vũ Yêu Yêu thì vẫn có chút ấn tượng, nếu Tiểu Vũ Yêu Yêu đã ở đây thì thân phận những người khác không cần nói cũng biết.

Chắc đây là cuộc hội họp của các game thủ ở thành phố B trong bang Bích Hải Triều Thanh Các chăng.

Nhưng lại không hiểu vì sao lại gọi cô đến.

Vi Vi ngồi xuống bên cạnh Điệp Mộng, những người khác lúc này như mới trở lại bình thường, nhưng vẫn có chút cảm giác không chân thực.

Tiểu Vũ Thanh Thanh buột miệng: “Cậu là Lô Vĩ Vi Vi?”

Tiếng nói cô ta hơi the thé, Vi Vi nhìn cô ta một cái, gật đầu.

“Phải.”

Nếu đã đến thì cứ theo vậy, Vi Vi rất hào sảng, gật đầu ra hiệu với mọi người, “Xin chào, tôi là Lô Vĩ Vi Vi.”

CHƯƠNG 44: HÀO QUANG
Trong khoảnh khắc tất cả mọi người xung quanh đều như trở thành cảnh nền, hình như chỉ mình anh cầm ô, bước đi thong thả trong một bước tranh thủy mặc.

Một bầu không khí yên lặng lan tỏa, sau đó mới bùng phát dữ dội. Điệp Mộng bắt đầu tìm lại cảm giác là trung tâm buổi tiệc, cười bảo: “Mọi người tự giới thiệu một chút đi!”

“Mình là Lam Chi Mộng. Woa, Lô Vĩ Vi Vi, không ngờ cậu lại xinh đẹp như thế đó!” Một cô gái mặc áo màu tím lên tiếng trước.

“Đại Lãng Đào Sa, chúng ta đã từng đánh Thái Hồ Long Vương với nhau rồi đấy.”

“Hạn Yên.”

“Hi, mình là Đồng Khổng Thâm Thâm.”

“Tony.”

“Mình là Đình Đình Tẩu.”

“Chấn Ấp Bá Chủ, hì hì.”

Những người lên tiếng trước đều là những nhân vật từng quen biết với Vi Vi, sau đó là hai người mới gia nhập sau khi Vi Vi rút khỏi bang.

“Tên mình rất khó đọc, cậu cứ gọi mình là Albus là được.”

“Người đẹp, mình là Hồ Thủy Lam.”

Cuối cùng vẫn còn bốn năm người chưa nói năng gì, chàng trai ngồi cạnh Tiểu Vũ Yêu Yêu dường như muốn mở miệng, thế nhưng mới nói xong chữ “Tôi” lại im bặt.

Lúc này anh chàng ngồi cạnh Điệp Mộng đứng dậy, ngắm vẻ biểu hiện bên ngoài thì rõ ràng đã là người lăn lộn ngoài xã hội. Anh ta nâng cốc rượu lên hướng về phía Vi Vi với dáng vẻ như muốn kính rượu: “Lô Vĩ, tôi là Chiến Thiên Hạ. Trước kia trong game có những chuyện không vui, có điều bây giờ mọi người đã gặp nhau, những chuyện xưa kia trong game thì đừng để bụng nữa nhé.”

“Tất nhiên.” Vi Vi nói với vẻ cực kỳ phong độ.

Câu này Chiến Thiên Hạ không chỉ nói với Vi Vi, mà còn hàm ý với người của gia tộc Tiểu Vũ đang ở đây nữa. Tiểu Vũ Yêu Yêu lúc này mới mở miệng vẻ yểu điệu thục nữ: “Mình là Tiểu Vũ Yêu Yêu, Lô Vĩ Vi Vi, nghe danh đã lâu.”

Tiểu Vũ Yêu Yêu nói tuy nghe có vẻ rất khách sáo, nhưng giọng điệu lại không khiến người ta thấy thoải mái, mọi người trong phòng đều cảm thấy toàn thân lạnh toát. Vi Vi sao lại không nghe ra ám chỉ trong lời cô ta, nhưng tuy rằng cô có một giọng lưỡi sắc nhọn song lại không có hứng đối đáp với cô ta, thế nên Vi Vi chỉ cười cười, nói một câu nhẹ tênh để khéo léo chuyển hướng: “Chào cậu.”

Cậu chàng trẻ măng ngồi cãnh Yêu Yêu lại lần nữa mở miệng, cuối cùng ánh mắt cũng được quang minh chính đại nhìn Vi Vi: “Tôi… là Chân Thủy Vô Hương.”

Hai cô gái ngồi bên kia Yêu Yêu cùng nhìn nhau một cái, lên tiếng với vẻ không cam tâm tình nguyện cho lắm: “Tiểu Vũ Thanh Thanh.”

“Tiểu Vũ Miên Miên.”

Xong phần giới thiệu, mọi người không kìm được ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa Vi Vi và Chân Thủy Vô Hương với Tiểu Vũ Yêu Yêu một cách mờ ám và nhiều chuyện, cho đến khi Tiểu Vũ Yêu Yêu thần sắc dần bực bội mới thu ánh nhìn về.

Chân Thủy Vô Hương đứng dậy gọi phục vụ, chọn thêm mấy chai rượu vang đắt giá khác, nói với vẻ rất hào phóng: “Hôm nay tôi mời khách, mọi người cứ thoải mái ăn uống.”

“Chắc là đắt lắm.”

“Chân Thủy cậu đại gia thật đó.”

Mọi người đều đơ lưỡi vì giá tiền của chai rượu vang.

Chiến Thiên Hạ cười nói: “Hôm nay nếu không phải Chân Thủy mời thì chúng ta đâu dám đến đây, một món ăn tùy chọn cũng giá mấy trăm tệ rồi.”

Tiểu Vũ Yêu Yêu cười với vẻ uyển chuyển: “Mình đề nghị họp mặt mà, tất nhiên phải là anh ấy mời rồi.”

Điệp Mộng thấy cô ta ra vẻ như nữ chủ nhân thì vừa cười thầm vừa thấy không vui, cố ý nói với Vi Vi: “Vi Vi váy này của em đẹp quá, rất tôn dáng, bao nhiêu tiền đấy?”

Vi Vi nhìn cô ta một cái, rồi khẽ nhìn đi nơi khác, đáp: “Em mua đại thôi, quên mất rồi.”

Điệp Mộng hỏi câu này khiến ánh nhìn mọi người lại dần dần tụ hội về phía cô, lao nhao lên hỏi.

Albus hỏi: “Lô Vĩ Vi Vi, phải gọi bạn là gì đây?”

Câu này chắc là hỏi tên thật, Vi Vi không quen với cậu ta nên vờ như không hiểu, nói: “Gọi mình là Lô Vĩ đi.”

“Vi Vi mình nhớ cậu cũng là sinh viên đúng không, trường nào thế?”

Câu này là do Lam Chi Mộng hỏi, Vi Vi và cô bạn ấy cũng xem như khá thân thuộc, nhưng câu hỏi này khiến Vi Vi thấy khó xử. Nếu không trả lời hoặc qua quýt thì sợ sẽ khiến bạn ấy ngượng ngùng, nhưng nói thật thì cũng không được. Vi Vi trước giờ rất biết bảo vệ bản thân để tránh phiền phức, trong tình huống phức tạp ấy, làm sao cô lại để lộ thông tin thật về mình được, thế là ngẫm nghĩ một lúc rồi cười nói: “Món ăn của trường bọn mình rất ngon.”

Lần này thì cô nói thật, món ăn trường Đại học A quả thực rất ngon. Nhưng trong giới sinh viên thành phố B lại lưu truyền rộng rãi câu nói này – Danh tiếng trường A, món ăn trường X, người đẹp trường E, trai đẹp trường H…

Lam Chi Mộng quả nhiên bị dẫn dụ, nói: “Thì ra cậu là sinh viên trường X, học ngành gì thế?”

Câu hỏi trước thì Vi Vi bỏ qua, chỉ đáp câu sau: “Công nghệ thông tin.”

“Tôi cũng là sinh viên khoa Công nghệ thông tin trường X đây!” Bỗng một giọng nói vui mừng vẳng đến, game thủ nam tên “Hạn Yên” vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ nhìn Vi Vi, nhưng nói xong câu này, anh chàng lại tỏ vẻ nghi ngờ, “Nhưng sao tôi chưa bao giờ gặp bạn?”

Mọi người cũng nhìn Vi Vi đầy thắc mắc.

Xui xẻo thế ư?

Trong lòng Vi Vi thầm than trời, nhưng gương mặt vẫn trấn tĩnh, vừa định nói thì Tiểu Vũ Thanh Thanh phì cười giễu một tiếng, nói thẳng không kiêng kỵ gì: “Nghe nói bây giờ có một số cô gái nghề nghiệp đặc biệt ấy, rất thích nói mình là sinh viên đại học.”

Mọi người không ngờ cô ta lại nói ra những lời như vậy, đều sững sờ ngồi ngẩn cả ra.

Vi Vi nổi giận, ánh mắt sắc lạnh, nhìn cô ta dạy bảo thẳng: “Một cô gái như cậu, sao trong đầu lại có những ý nghĩ bẩn thỉu như thế?”

Cô vốn có dung nhan tươi thắm, nhưng lúc này sắc mặt trầm hẳn, lại toát ra khí thế cao ngạo của kẻ bề trên, đừng nói là Tiểu Vũ Thanh Thanh bị cô nhìn chằm chằm, mà đến những người khác cũng bị khí thế của cô trấn áp.

Tiểu Vũ Thanh Thanh bị cô nhìn thế thì trong lòng hoảng lên, giật mình tránh né ánh mắt của cô.

Vi Vi thấy rằng nhìn cô ta nữa thì càng chán ghét thêm, thế nên quay đi chậm rãi hỏi Hạn Yên: “Cậu học bộ môn nào?”

Vi Vi biết dẫn dắt mọi người nghĩ rằng mình là sinh viên trường X, là do trước kia có lần Nhị Hỷ đến tìm bạn ở khoa công nghệ thông tin trường X để đi chơi, cô cũng đi theo nên khá am hiểu khoa Công nghệ thông tin trường đó.

Hạn Yên đáp: “Bộ môn Tuyền Sơn.”

“Đến năm ba cậu mới chuyển đến phần đó phải không?” Vi Vi khéo léo hỏi.

Hạn Yên như vỡ lẽ ra: “Thì ra chị là sư tỷ, thảo nào em chưa gặp chị, nhưng chẳng nhìn ra chị lớn hơn em chút nào.”

Vi Vi cười cười, không nói nhiều.

Vi Vi tuy sắc đẹp kiều diễm, nhưng ánh mắt lại đoan trang trong sáng, tuyệt đối không thể nào khiến người ta nghĩ đến những điều đen tối. Mọi người vốn thấy Tiểu Vũ Thanh Thanh nói năng không đầu không óc, bây giờ được Vi Vi “giải thích” như thế thì càng thấy Tiểu Vũ Thanh Thanh quá vô giáo dục, suy nghĩ đúng là quá bẩn thỉu.

Sự kiêu căng phách lối của Tiểu Vũ Thanh Thanh hoàn toàn bị Vi Vi đè bẹp, trong lòng cô ta tuy không cam chịu nhưng cũng an phận hơn nhiều, nghiêng đầu sang thì thầm gì đó với Tiểu Vũ Yêu Yêu.

Mọi người bị cô ta làm cho điêu đứng, không khí có phần kỳ lạ hẳn, Điệp Mộng cảm thấy khoái chí, xuất hiện để giảng hòa rất đúng lúc, mới khiến cả phòng náo nhiệt trở lại.

Vi Vi đã có ý định dứt khoát là sớm muộn gì cũng rút lui nhưng cử chỉ lại không tỏ ra gấp gáp, trong ánh mắt mọi người cứ nhìn tới nhìn lui, lặng lẽ ăn mà không nói gì.

Ngoài cửa sổ bỗng lướt ngang một ánh chớp, tiếng sấm vang rền, một lúc sau mưa rơi lộp độp lộp độp, sự chú ý của mọi người trong phòng đột ngột bị chuyển hướng.

“Dạo gần đây sao cứ mưa mãi thế nhỉ.”

“Không sao, dù gì chúng ta cũng đi hát ngay mà, địa điểm ngay gần đây, không dính mưa đâu.”

Trong tiếng bàn tán ồn ào, điện thoại Vi Vi chợt réo vang, cô lấy nó ra khỏi túi, quả nhiên là Tiêu Nại gọi tới. Vì Vi Vi ngồi tận trong cùng nên nếu ra ngoài thì rất bất tiện, thế là cô nghe luôn.

“Mưa rồi, anh đến đón em.”

“Vâng,” Vi Vi thấy mọi người cũng ăn khá no rồi, nên đáp, “Bây giờ anh đến đi nhé.”

“Ừ.”

Tiêu Nại đã biết chỗ nên không nói gì nhiều mà cúp máy luôn.

Không biết mọi người đã ngừng bàn tán từ khi nào, ánh mắt đều tập trung về phía Vi Vi, Lam Chi Mộng tò mò hỏi: “Vi Vi, bạn trai của cậu à?”

Vi Vi gật đầu thừa nhận rất thẳng thắn.

Điệp Mộng quan sát thần sắc của Chân Thủy Vô Hương và Tiểu Vũ Yêu Yêu, rồi vội nói: “Vi Vi sao em lại gấp về thế, xong đây rồi bọn chị định đi hát mà, em cũng đi cùng nhé.”

Bên cạnh có người hùa vào: “Phải đó, cho bọn mình nghe tiếng hát của mỹ nữ đi.”

“Bạn trai cũng đi chung luôn!”

“Mình hát dở lắm.” Vi Vi lịch sự cười rồi nói, “Vả lại buổi tối còn có chuyện phải làm, xin lỗi.”

Mọi người vẫn không chịu buông, nhưng Vi Vi đã quyết ý, khách sáo từ chối tất cả. Mọi người kết thúc bữa ăn rất nhanh chóng, Chân Thủy Vô Hương hào phóng trả tiền, mọi người cùng nhau ra ngoài.

Tiêu Nại vẫn chưa đến, Vi Vi đứng ngoài cửa nhà hàng đợi anh. Nhưng những người khác lại cũng đứng đó đợi, hi hi ha ha cười bảo muốn xem xem bạn trai của đại mỹ nữ như thế nào.

Trong lòng Vi Vi tuy có phần không vui, nhưng nơi này cũng không thuộc về cô, cô cũng chẳng thể nói được gì.

Tiểu Vũ Yêu Yêu cũng đứng ở cửa không đi, tuy cô ta ra vẻ rằng chỉ đứng đó theo mọi người thôi, nhưng trong lòng cũng muốn xem xem bạn trai của Lô Vĩ Vi Vi ra sao. Nghĩ đến người vừa đẹp trai vừa có tiền như Chân Thủy Vô Hương này vốn hiếm thấy, trong lòng thoáng có cảm giác chiếm được đến mấy phần thắng lợi.

Mưa mỗi lúc một lớn.

Một chiếc xe dừng dừng chạy đến gần trong màn mưa, mọi người phán đoán dựa vào thần sắc của Vi Vi, đây chắc chắn là xe của bạn trai cô ấy, nên đều cảm thấy hứng chí hẳn.

Tiêu Vũ Thanh Thanh châm chọc: “Xe này đúng chẳng ra sao, đâu có đẹp bằng xe Chân Thủy, Yêu Yêu há?”

Tiểu Vũ Yêu Yêu liếc nhìn Vi Vi, khoác lấy tay Chân Thủy Vô Hương một cách chiếm hữu. Chân Thủy Vô Hương giật mình nhìn Vi Vi, lại thấy ánh mắt cô chỉ tập trung về chiếc xe ấy, hoàn toàn không chú ý đến phía anh chàng, nên trong lòng bỗng thấy buồn bực.

Trong sắc đêm, chiếc xe ấy chậm rãi đậu dưới bậc thềm, cửa xe mở ra, trong màn mưa một bóng người cao ráo nắm chặt chiếc ô đi về phía nhà hàng.

Dưới màn mưa nhòa nhạt, người đi đường dù có ô đi mưa hay không đều có phần thê thảm, vội vã lướt qua. Bóng dáng ấy cũng đi nhanh, nhưng lại cho người ta có cảm giác an nhiên tự tại. Trong khoảnh khắc tất cả mọi người xung quanh đều như trở thành cảnh nền, hình như chỉ mình anh cầm ô, bước đi thong thả trong một bức tranh thủy mặc.

Chậm rãi, anh bước lên bậc thềm, mày mắt hiện lên rõ nét dưới ánh đèn. Vốn những đường nét của Tiêu Nại đã là rất đẹp, chỉ là do khí chất quá mạnh mẽ nên thường bị che lấp, lúc này dưới ánh đèn ne-on tỏa chiếu, làm nổi bật lên hẳn, càng thanh tú đẹp đẽ hơn bội phần, khiến mọi người như đứng cả tim.

Tiểu Vũ Thanh Thanh lúc này đã hoàn toàn nghệch ra, hoàn toàn bị hào quang của anh cám dỗ.

Vi Vi vô cùng chán ghét ánh mắt của bọn Tiểu Vũ Thanh Thanh, không đợi Tiêu Nại đến bên mình đã lên tiếng cáo từ với Điệp Mộng và mọi người: “Mọi người chơi vui nhé, tôi phải đi trước đây.”

Điệp Mộng vẫn cố níu kéo: “Vi Vi, hay là bảo bạn trai em cùng đi luôn đi.”

“Không,” Vi Vi cười khẽ, nói rõ ràng, “Tính cách anh ấy hướng nội, không thích gặp người ngoài.”

Rõ ràng là có ý trong lời, Điệp Mộng nghẹn, không nói nổi câu nào.

Chỉ một lúc như thế, Tiêu Nại đã đến bên cô, Vi Vi bước vào dưới chiếc ô cùng anh.

“Đi thôi.”

Tiêu Nại chỉ biết Vi Vi đến gặp một mình Điệp Mộng, bây giờ lại thấy một đám đông thế này nên có phần kỳ lạ, nhưng không hỏi gì nhiều. Anh ngạo mạn đã quen, đừng nói là chào hỏi, đến nhìn người ta cũng không thèm nữa là… Thế nên anh cùng Vi Vi bước xuống bậc thềm.

Mọi người im lặng nhìn theo bóng họ dần xa, thấy hai chiếc bóng tài tử giai nhân dưới chiếc ô mất hút trong màn mưa, Tiểu Vũ Thanh Thanh cắn môi, đột ngột gào lớn: “Này, bạn gái anh cưới biết bao nhiêu thằng đàn ông trong game, anh có biết không?”

Vi Vi dừng lại vẻ không tin được, nhìn về hướng cô ta với vẻ khinh bỉ. Họ chưa đi xa nên biểu hiện của Tiểu Vũ Thanh Thanh vẫn thấy rõ được, sắc mặt cô ta đã có phần méo mó xấu xí, đôi mắt phát ra một thứ ánh sáng có thể gọi là hung ác cực kỳ.

“Trong game cô ta hồng hạnh vượt tường hết lần này tới lần khác, vô cùng tệ hại, mọi người ở đây đều biết, anh đẹp trai anh đừng có để cô ta lừa gạt!”

Vi Vi trước nay luôn sống trong một môi trường đơn giản, người có phẩm cách hèn hạ bỉ ổi như Tiểu Vũ Thanh Thanh thì quả là gặp lần đầu trong cuộc đời, không biết phải dùng từ gì để hình dung. Trong lòng Vi Vi gợn lên một cảm giác buồn nôn, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, vừa định mở miệng thì bị Tiêu Nại ngăn lại.

Vi Vi nhìn anh, nghĩ rằng anh nói mình là Nhất Tiếu Nại Hà, chẳng ngờ lại thấy thần sắc anh bỗng nhiên trở nên cô đơn lạ thường, anh nhìn cô, giọng nói ủ rũ nhưng lại vô cùng thâm tình, không hề hối hận: “Chỉ cần cô ấy nguyện ở bên tôi thì tôi sẽ không để ý những điều đó.”

Chiếc xe đã chạy xa, nhưng cứ nghĩ đến vẻ mặt Tiểu Vũ Thanh Thanh như ăn phải kiến hôi, Vi Vi vẫn không nhịn được cười đến rung cả vai.

Tiểu Vũ Thanh Thanh chắc muốn dùng kế ly gián để Đại Thần đá cô, nhưng ai ngờ rằng, Đại Thần lại làm ra vẻ cho dù cô có hồng hạnh vượt tường thì anh cũng không than van không hối hận, một dáng vẻ si tình tuyệt đối. Lần này chỉ e rằng Tiểu Vũ Thanh Thanh càng đố kỵ càng khó yên ổn hơn thôi.

Vi Vi đành thừa nhận rằng, về mặt khiến người ta tức chết mà không đền mạng thì, Đại Thần tuyệt đối không chỉ mạnh hơn cô một chút chút mà thôi. ^_^

Tiêu Nại vẻ mặt điềm nhiên lái xe.

Vi Vi vui sướng một hồi rồi bỗng hỏi Tiêu Nại: “Nếu em hồng hạnh vượt tường thật, anh thực sự không quan tâm?”

“Không quan tâm.” Tiêu Nại đáp nhẹ bẫng như không.

Í, Vi Vi kinh ngạc nhìn anh, cứ ngỡ anh sẽ chặt chém chứ.

Phát giác ra ánh mắt nghi ngờ của cô, Tiêu Nại khẽ cười. Đèn đỏ, anh ngừng xe lại, quay nhìn cô, “Nhiều nhất là, em vượt tường một phân, anh dời tường một phân, em vượt một tấc, anh dời một trượng.”

Giọng nói anh không lớn, nhưng Vi Vi lại thấy rung động trong lòng, dậy lên một cảm giác thật khó nói nên lời.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a15hda.4rumer.com
 
Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên. Chương XXXXII+ XXXXIII+XXXXIV
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...☼º•_A15.HĐA_•º☼... :: Forum Stories :: Truyện Dài :: Anh sẽ yêu em... từ cái nhìn đầu tiên-
Chuyển đến